Năm 1968 - Ký ức xót xa về người con trưởng
Năm 1968 đi vào lịch sử dân tộc với cuộc Tổng tiến công mùa Xuân Mậu Thân chấn động. Nhưng đối với Mẹ Trương Thị Chiếm, đó là năm mang nỗi đau xé ruột: con trai trưởng Trần Văn Coi hy sinh. Anh lên đường nhập ngũ khi còn khá trẻ, mang bầu nhiệt huyết thanh xuân gửi lại chiến trường. Em thường nghe về sự hào hùng của năm 1968, nhưng qua lăng kính của Mẹ, em hiểu thêm góc khuất bi tráng của chiến tranh. Điều làm em trăn trở nhất là đến nay, thân nhân vẫn chưa tìm được hài cốt của liệt sĩ Trần Văn Coi. Gần 60 năm ngóng trông mỏi mòn là khoảng thời gian quá dài. Đất nước đã độc lập, phố phường đã lên đèn, nhưng người con của Mẹ vẫn nằm lại nơi vô danh. Cảm nhận được nỗi đau ấy, em càng thấy trân quý hơn từng ngày được sống, được học tập trong nền hòa bình mà cha anh đã đánh đổi.



