NĂM 1970 NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN LÊN ĐƯỜNG
Năm 1970 đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh. Ở một vùng quê, một người thanh niên mang tên Lô Văn Quyết, sinh năm 1945, đã lên đường nhập ngũ. Tuổi trẻ của ông khi ấy không chỉ có những ước mơ riêng. Đất nước cần những người con lên đường. Và ông đã trở thành một trong những người lính của thế hệ ấy. Từ năm 1970, cuộc đời ông gắn với quân ngũ và chiến trường.
NĂM 1970 NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN LÊN ĐƯỜNG
Năm 1970 đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh.
Ở một vùng quê, một người thanh niên mang tên Lô Văn Quyết, sinh năm 1945, đã lên đường nhập ngũ.
Tuổi trẻ của ông khi ấy không chỉ có những ước mơ riêng.
Đất nước cần những người con lên đường.
Và ông đã trở thành một trong những người lính của thế hệ ấy.
Từ năm 1970, cuộc đời ông gắn với quân ngũ và chiến trường.
Ông tham gia chiến đấu theo tuyến từ Vĩnh Linh, Quảng Trị cũ đến Tây Ninh.
Một chặng đường dài.
Một thời kỳ khốc liệt.
Và cũng là quãng thời gian quan trọng nhất của tuổi trẻ.
Đến ngày 31/12/1975, ông xuất ngũ.
Ngày trở về cũng là lúc một chương của cuộc đời khép lại.
Người lính trở về với quê hương.
Nhưng chiến tranh không phải là thứ có thể dễ dàng bỏ lại phía sau.
Những ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn theo ông trong suốt cuộc đời.
Ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Giải phóng và Huân chương Kháng chiến.
Đó là những dấu mốc ghi nhận sự cống hiến của người lính trong những năm tháng chiến tranh.
Nhưng chiến tranh cũng để lại trên cơ thể ông những ảnh hưởng lâu dài.
Ông bị nhiễm chất độc da cam.
Hôm nay, ông sống tại bản Xốp Pu cùng vợ, con gái Lô Thị Mai và hai cháu Lô Văn Thắng, Lô Văn Hợi.
Nhìn lại chặng đường từ năm 1970 đến hôm nay, hơn nửa thế kỷ đã đi qua.
Người thanh niên năm nào giờ đã trở thành người ông trong gia đình.
Nhưng câu chuyện năm 1970 vẫn còn đó.
Một ngày lên đường có thể chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng những năm tháng của người lính có thể được ghi nhớ suốt cả cuộc đời.
Thực hiện: Xu Ly



