NĂM 1974 – NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Được. Mình viết tiếp theo mạch hồi ký, lấy năm 1974 làm năm thứ hai trong hành trình chiến đấu của ông Minh. Vì chưa có thông tin cụ thể về đơn vị, địa danh hay trận đánh, mình sẽ không tự dựng tên trận đánh hoặc sự kiện lịch sử cụ thể.
NĂM 1974 – NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN
Năm 1974.
Đối với nhiều người, đó chỉ là một năm trong dòng chảy của lịch sử. Nhưng với người lính trẻ Sùng Sào Minh, năm ấy là một dấu mốc đặc biệt – năm ông đã thực sự trải qua những ngày tháng chiến trường với tất cả sự khắc nghiệt của chiến tranh.
Một năm trước, ông còn là chàng trai từ thôn Na Lan, xã Nấm Dẩn lên đường nhập ngũ. Đến năm 1974, người thanh niên ấy đã dần quen với cuộc sống quân ngũ.
Ông đã quen với những ngày hành quân.
Quen với cuộc sống xa quê.
Quen với những giờ phút căng thẳng.
Và quan trọng hơn, ông đã hiểu rằng phía sau mỗi nhiệm vụ của người lính là trách nhiệm đối với đồng đội và với Tổ quốc.
Một năm giữa chiến trường
Những ngày ở chiến trường nối tiếp nhau.
Có những ngày hành quân dài, đôi chân mỏi rã rời nhưng vẫn phải tiếp tục bước.
Có những ngày thiếu thốn đủ thứ, người lính phải biết tiết kiệm từng chút lương thực, từng ngụm nước.
Có những đêm nằm giữa nơi xa lạ, nghe tiếng động từ xa vọng lại, người lính không biết ngày mai nhiệm vụ sẽ đưa mình đến đâu.
Nhưng trong gian khổ, tình đồng đội lại càng trở nên quý giá.
Những người lính cùng đơn vị trở thành những người anh em thân thiết.
Một lời hỏi thăm.
Một chút lương thực chia sẻ.
Một lời động viên trước giờ làm nhiệm vụ.
Những điều tưởng như rất nhỏ bé ấy lại trở thành nguồn động viên lớn lao đối với người lính giữa chiến trường.
Với Sùng Sào Minh, đó cũng là những ký ức mà sau này ông không thể nào quên.
Nỗi nhớ quê nhà
Xa quê lâu ngày, nỗi nhớ càng trở nên da diết.
Mỗi khi có thời gian, ký ức về quê nhà lại hiện lên trong tâm trí người lính.
Ông nhớ thôn Na Lan.
Nhớ những người thân.
Nhớ cuộc sống bình dị nơi quê hương vùng cao.
Nhưng chiến tranh khiến những lá thư từ quê nhà trở thành một món quà đặc biệt.
Mỗi tin tức từ quê gửi đến đều khiến người lính cảm thấy mình gần gia đình hơn.
Có lẽ lúc ấy, ông cũng giống như rất nhiều người lính khác: luôn mong một ngày đất nước hòa bình để được trở về.
Nhưng trước khi ngày ấy đến, nhiệm vụ vẫn còn ở phía trước.
Người lính trưởng thành trong gian khó
Năm 1974 cũng là khoảng thời gian Sùng Sào Minh trưởng thành hơn rất nhiều.
Nếu những ngày đầu nhập ngũ, ông còn bỡ ngỡ với cuộc sống quân đội, thì sau một thời gian ở chiến trường, ông đã trở nên rắn rỏi hơn.
Ông hiểu rằng người lính phải biết vượt qua nỗi sợ.
Phải biết giữ vững tinh thần.
Và khi đứng trước nhiệm vụ, phải đặt trách nhiệm chung lên trên những khó khăn của bản thân.
Chính những tháng ngày ấy đã tôi luyện nên một Sùng Sào Minh mạnh mẽ, kiên cường.
Một năm khắc ghi trong ký ức
Năm 1974 khép lại.
Nhưng những ký ức của năm ấy không bao giờ khép lại.
Đối với ông Minh, đó là một năm của những cuộc hành quân, những ngày tháng xa quê, những người đồng đội và những thử thách của chiến trường.
Ông không thể biết rằng những năm tháng phía trước còn đưa mình đi qua nhiều thử thách hơn nữa.
Ông cũng không thể biết rằng cuộc chiến sẽ để lại trên cơ thể mình những thương tích suốt đời.
Nhưng ở thời điểm ấy, người lính trẻ Sùng Sào Minh vẫn tiếp tục bước đi.
Bởi trong trái tim ông và những người đồng đội luôn có một niềm tin:
Ngày đất nước hòa bình rồi sẽ đến.
Và để có được ngày ấy, những người lính phải tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Năm 1974 – một năm giữa chiến trường miền Nam.
Một năm tuổi trẻ xa quê.
Một năm của tình đồng đội.
Một năm của những thử thách.
Và cũng là một năm góp phần viết nên câu chuyện “Thời hoa lửa” của người lính Sùng Sào Minh.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê hương Na Lan, những năm tháng ấy vẫn nằm sâu trong ký ức.
Bởi có những năm tháng chỉ kéo dài một thời gian.
Nhưng có những năm tháng đi cùng một con người suốt cả cuộc đời.



