Năm ấy, làng nhỏ chìm trong khói lửa
Năm ấy, làng nhỏ chìm trong khói lửa. Bom rơi làm rung chuyển cả bầu trời, nhưng trong căn hầm tối, cậu bé Lâm vẫn ôm chặt cuốn vở còn dang dở. Cha em ngoài mặt trận, mẹ em ngày ngày gùi gạo nuôi bộ đội. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm vẫn học bài, vẫn mơ về một ngày đất nước hòa bình. Một lần, giặc càn qua làng, căn nhà nhỏ bị thiêu rụi. Lâm chỉ kịp giữ lại cuốn vở cháy xém. Em nhìn những trang giấy đen nhòe mà khẽ nói: “Còn học là còn hy vọng.” Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, L
Năm ấy, làng nhỏ chìm trong khói lửa. Bom rơi làm rung chuyển cả bầu trời, nhưng trong căn hầm tối, cậu bé Lâm vẫn ôm chặt cuốn vở còn dang dở.
Cha em ngoài mặt trận, mẹ em ngày ngày gùi gạo nuôi bộ đội. Mỗi tối, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lâm vẫn học bài, vẫn mơ về một ngày đất nước hòa bình.
Một lần, giặc càn qua làng, căn nhà nhỏ bị thiêu rụi. Lâm chỉ kịp giữ lại cuốn vở cháy xém. Em nhìn những trang giấy đen nhòe mà khẽ nói:
“Còn học là còn hy vọng.”
Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, Lâm trở thành thầy giáo. Trên bục giảng, thầy vẫn giữ cuốn vở cũ như một minh chứng: giữa thời hoa lửa, tri thức chính là ngọn lửa không bao giờ tắt.



