Cựu chiến binh

Năm ấy, mặt trận Quảng Trị và Thành cổ có một người chiến sĩ với cái tên bình dị: Lê Bá Dương

Năm ấy, mặt trận Quảng Trị và Thành cổ có một người chiến sĩ với cái tên bình dị: Lê Bá Dương. Mới tròn tuổi 15, Lê Bá Dương tự tay cắt máu, viết đơn tình nguyện vào Nam chiến đấu. Người xã đội trưởng lúc đó đã tặng anh thêm ba tuổi để Dương được lên đường. Trung đoàn 27, đơn vị của Lê Bá Dương thuở ấy nổi danh với truyền thống Xô Viết Nghệ Tĩnh anh hùng. Lê Bá Dương trở thành dũng sĩ diệt Mỹ vào độ tuổi thanh xuân. Anh đã hơn 10 lần được phong tặng danh hiệu vẻ vang đó. Anh tâm sự: "Những giây

Quảng Trị22/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuộc chiến ác liệt nhất nơi Thành cổ, tôi đã từng có mặt với tư cách là một phóng viên chiến trường. Có không ít cán bộ, chiến sĩ tôi vừa viết bài, chụp ảnh gửi ra Hà Nội thì mấy ngày sau họ không còn nữa, đã anh dũng hy sinh. Họ không được đọc những trang viết về mình. Trong muôn vàn câu chuyện chiến đấu năm xưa có một câu chuyện thật cảm động. Đó là chuyện về căn hầm dưới chân Thành cổ, căn hầm chỉ huy của Chính trị viên tiểu đoàn Lê Binh Chủng. Anh và đồng đội đã không trở về sau chiến thắng. Căn hầm ấy, hơn 27 năm sau, đồng đội anh mới tìm thấy. Cùng với hài cốt của anh là rất nhiều tài liệu Chỉ huy tác chiến, địch vận có giá trị, cuốn Điều lệ Đảng, Nhật ký ghi chép những diễn biến cuối cùng của chiến đấu. Các anh biết cái chết đang đến từng ngày, từng giây, từng phút nhưng sẵn sàng đón nhận. Tất cả vì Tổ quốc thân yêu. Đặc biệt, trong đó có thư của chị Phan Thị Biển Khơi - người vợ của anh từ hậu phương gửi đến giữa những ngày cuộc chiến đấu giữ thành đang bước vào giai đoạn quyết liệt. Lá thư gửi đúng vào ngày sinh nhật Bác Hồ 33 năm về trước, có đoạn viết: "Anh Chủng thân yêu của mẹ con em! Cầm bút biên thư cho anh trong khi chiến trường Trị - Thiên thắng to. Tin vui bay về đến hậu phương làm cho mọi người dân lòng đầy sung sướng. Tự hào thay trong hàng ngũ những người chiến thắng đó có anh, người mà em gửi đến bao niềm thương, nỗi nhớ...". Trước đó, thư gửi ngày 20-4-1972, chị cũng thể hiện ý chí của mình: "Còn em phải tình nguyện bám đất, giữ làng chứ không đi, quyết ra sức thi đua với anh ở tiền tuyến, khi nước nhà thống nhất, ta gặp nhau, sẽ là những người cộng sản đỏ". Những lá thư hậu phương đã làm nên sức mạnh kỳ diệu cho những người chiến sĩ ở tiền tuyến. Trong những phút giây kỳ diệu đó, anh cùng đồng đội đã lao vào cuộc chiến đấu đó bằng cả sức mạnh phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn