Bài viết

Nằm cạnh thi thể đồng đội giữ thi thể đồng đội giữa lòng quân địch nơi chiến trường Tây Nam

Nằm cạnh thi thể đồng đội giữ thi thể đồng đội giữa lòng quân địch nơi chiến trường Tây Nam

An Giang29/12/2025Nguyễn Hiếu Nghĩa (Đoàn xã Chợ Vàm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nằm cạnh thi thể đồng đội giữ thi thể đồng đội giữa lòng quân địch nơi chiến trường Tây Nam

Phần I: Vòng vây khép chặt

Trời Tây Nam sầm lại trong khói lửa. Đạn pháo dội xuống liên hồi, mặt đất rung lên như sắp vỡ toang. Trong vòng vây quân địch, Tống Mộng Hùng quỳ xuống bên thi thể đồng đội vừa trúng đạn. Xung quanh, tiếng hô xung phong và tiếng súng đan xen, còn anh thì lặng người, hai tay run run giữ chặt người đã cùng mình đi qua bao trận đánh.

Phần II: Ký ức giữa làn đạn

Thi thể đồng đội lạnh dần trong tay Hùng. Máu thấm ướt áo lính, hòa vào đất đỏ chiến trường. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, những kỷ niệm ùa về: buổi hành quân xuyên rừng, tiếng cười khàn sau những đêm thiếu ngủ, lời dặn dò trước giờ xuất kích. Giữa tiếng bom rơi đạn bắn, Tống Mộng Hùng cúi đầu, như nói lời tiễn biệt không thành tiếng.

Phần III: Lựa chọn của người lính

Quân địch siết chặt vòng vây. Hùng hiểu rằng rút lui lúc này đồng nghĩa với việc bỏ lại đồng đội. Anh đứng lên, đặt thi thể sau lưng, dùng thân mình che chắn. Từng viên đạn anh bắn ra không chỉ để tự vệ, mà để giữ vững một điều thiêng liêng hơn cả mệnh lệnh: không để đồng đội nằm lại giữa lòng quân thù. Giữa cái chết cận kề, người lính ấy vẫn hiên ngang tiến về phía trước.

Phần IV: Sự im lặng sau chiến tranh

Khi tiếng súng ngừng vang, chiến trường chỉ còn lại khói loãng và mùi thuốc súng cay nồng. Đồng đội tìm thấy Tống Mộng Hùng vẫn ngồi bên thi thể người lính đã hy sinh, ánh mắt mệt mỏi nhưng vững vàng. Trên mảnh đất Tây Nam loang lổ dấu đạn, sự hy sinh lặng thầm ấy không cần lời ca tụng – nó tự khắc trở thành một phần không thể quên của chiến tranh và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn