Nam Cao
Nam Cao (1915–1951), tên thật Trần Hữu Tri, là nhà văn hiện thực phê phán xuất sắc của Việt Nam giai đoạn 1930–1945. Ông được xem là người đặt nền móng cho văn học hiện đại với lối viết sâu sắc về thân phận con người và khát vọng nhân phẩm giữa xã hội bất công.
Nam Cao sinh trong gia đình nông dân nghèo có truyền thống học hành. Sau khi học ở Nam Định, ông bắt đầu viết truyện ngắn trên các báo như Tiểu thuyết thứ bảy và Trung Bắc Chủ nhật. Năm 1943, ông gia nhập Hội Văn hóa Cứu quốc Việt Nam, sau Cách mạng tháng Tám trở thành cán bộ kháng chiến và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1951, trong chuyến công tác vùng địch hậu Ninh Bình, ông bị phục kích và hy sinh ở tuổi 36.
Văn Nam Cao hướng tới “đào xới tâm hồn con người”, khắc họa hiện thực trần trụi nhưng chan chứa nhân tính. Ông phản ánh bi kịch của người nông dân bị tha hóa (Chí Phèo), sự tự trọng đến cùng của người nghèo (Lão Hạc), hay nỗi dằn vặt của trí thức tiểu tư sản (Đời thừa, Sống mòn). Tư tưởng nhân đạo của ông thể hiện niềm tin rằng dù trong khổ đau, phẩm giá con người vẫn không tắt



