Nắm Cơm Cháy Đáy Nồi Của Anh Nuôi
Nắm Cơm Cháy Đáy Nồi Của Anh Nuôi
Nhân chứng kể: Bác Nguyễn Tiến Lãng (Cựu anh nuôi Đại đội 3, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 320)
"Người ta thường ngợi ca những người chiến sĩ tay súng tay lựu đạn xông lên mặt trận, ít ai nhắc đến những anh nuôi còng lưng bên bếp Hoàng Cầm giữa khói bom mịt mù. Công việc của tôi bắt đầu từ hai giờ sáng, khi sương muối còn phủ dày trên các tán lá rừng săng lẻ. Để có được những hạt cơm chín dẻo cho anh em ăn trước giờ nổ súng, tôi phải thức thâu đêm, canh chừng ngọn lửa sao cho khói không được bốc lên cao qua hệ thống rãnh thoát khói ngầm dưới đất để tránh máy bay trinh sát OV-10 phát hiện.
Tài sản quý giá nhất của tôi là chiếc nồi gang mười hai loại lớn, đáy nồi luôn đóng một lớp cơm cháy dày, vàng rượm và giòn tan. Những miếng cơm cháy ấy, tôi không bao giờ vứt bỏ mà cẩn thận gỡ ra, bẻ thành từng miếng nhỏ, bọc trong lớp lá chuối khô rồi nhét vào ba lô của những chiến sĩ trinh sát hay những người chuẩn bị đi làm nhiệm vụ đặc biệt.
Trưa ngày diễn ra trận đánh ở cao điểm Chư Đăng Ya, thằng Minh – chiến sĩ liên lạc của đại đội – bò về hầm bếp của tôi, người đầy bùn đất, áo rách bươm. Tôi lôi trong túi áo ra một miếng cơm cháy đáy nồi còn vương mùi khói củi, đưa cho nó. Minh vục miệng cắn một miếng lớn, nhai ngấu nghiến, tiếng cơm cháy vỡ giòn rụm nghe vui tai lạ kỳ. Nó cười toe toét: 'Cơm cháy của bác Lãng ngon hơn bánh ngọt Hà Nội!'. Câu nói đùa ấy của nó là phần thưởng lớn nhất dành cho một người làm nghề anh nuôi như tôi. Ba mươi phút sau, Minh ngã xuống trên đường đi truyền lệnh, miếng cơm cháy ăn dở vẫn còn nằm trong túi áo ngực thấm đẫm dòng máu nóng tuổi đôi mươi."



