Nắm cơm chia đôi
Một nắm cơm nhỏ được chia sẻ giữa hai người lính trong lúc thiếu thốn đã thể hiện tình đồng đội gắn bó, sẵn sàng san sẻ khó khăn.
Năm 1972, anh Nguyễn Hữu Trí cùng đơn vị hành quân qua một vùng rừng núi dài ngày. Lương thực mang theo có hạn, mỗi bữa ăn chỉ là một nắm cơm nhỏ.
Một hôm, sau chặng đường dài, đơn vị dừng lại nghỉ. Anh Trí lấy phần cơm của mình ra thì thấy một đồng đội ngồi bên cạnh vẫn chưa ăn.
Anh hỏi:
“Sao cậu chưa ăn?”
Người đồng đội ngập ngừng:
“Tôi làm rơi mất phần cơm lúc vượt suối rồi…”
Nghe vậy, anh Trí không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bẻ đôi nắm cơm của mình, đưa một nửa cho bạn:
“Ăn tạm đi, còn sức mà đi tiếp.”
Người bạn ái ngại:
“Cậu ăn vậy sao đủ?”
Anh Trí cười:
“Chia ra thì cả hai cùng đủ.”
Hai người ngồi ăn trong im lặng. Nắm cơm ít ỏi nhưng lại khiến cả hai ấm lòng.
Chiều hôm đó, chặng đường vẫn dài, nhưng bước chân của họ vững vàng hơn.
Nhiều năm sau, anh Trí kể lại:
“Trong chiến tranh, có khi không phải là có nhiều hay ít, mà là biết chia sẻ với nhau lúc khó khăn.”



