nắm cơm chia đôi
nắm cơm chia đôi
Trong ký ức của nhiều người lính từng trải qua chiến tranh, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại khiến người ta nhớ suốt cả đời.
Đối với tôi, đó là một nắm cơm chia đôi giữa rừng.
Những năm tháng chiến tranh, cuộc sống của người lính vô cùng thiếu thốn. Lương thực mang theo trong những chuyến hành quân thường rất hạn chế. Có khi mỗi người chỉ có vài nắm cơm gói trong lá hoặc một ít lương khô để cầm cự qua ngày.
Một buổi trưa nọ, sau nhiều giờ hành quân liên tục, đơn vị chúng tôi dừng lại nghỉ dưới một tán rừng lớn.
Mọi người ngồi xuống đất, tháo ba lô khỏi vai. Ai cũng thở phào nhẹ nhõm sau chặng đường dài.
Khi đến giờ ăn trưa, mỗi người lấy phần lương thực ít ỏi của mình ra.
Tôi mở túi vải, thấy mình chỉ còn một nắm cơm nhỏ. Hành quân suốt buổi sáng khiến tôi rất đói, nhưng nhìn nắm cơm ấy, tôi biết phải ăn thật chậm.
Ngồi cạnh tôi là anh Tuấn – một người đồng đội lớn tuổi hơn vài năm.
Anh mở túi vải, lấy nắm cơm của mình ra rồi nhìn sang tôi.
Có lẽ anh nhận ra phần ăn của tôi quá ít.
Anh bẻ đôi nắm cơm của mình rồi đưa cho tôi một nửa.
Tôi vội xua tay:
“Anh giữ mà ăn, em vẫn còn.”
Anh cười hiền, nói nhẹ nhàng:
“Trong chiến tranh, cái gì cũng chia đôi được.”
Câu nói ấy đơn giản nhưng khiến tôi nhớ mãi.
Chúng tôi ngồi ăn nắm cơm khô dưới tán rừng. Không có canh, không có rau. Chỉ có cơm và một ít muối vừng mang theo.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy bữa ăn nào ấm lòng đến thế.
Trong chiến tranh, tình đồng đội không phải là những lời nói lớn lao.
Nó chỉ đơn giản là một nắm cơm được bẻ đôi, một ngụm nước được chuyền tay, hay một cái vỗ vai động viên giữa chặng hành quân dài.
Chính những điều giản dị ấy đã giúp những người lính trẻ như chúng tôi vượt qua những năm tháng gian khổ nhất.



