NẮM CƠM CHIA ĐÔI TRONG CHIẾN HÀO ĐIỆN BIÊN
Giữa khói lửa chiến trường Điện Biên Phủ, có những kỷ niệm không mang tiếng súng nhưng in đậm trong lòng người lính. Với bác Ngô Ngọc Soạn, đó là kỷ niệm về một nắm cơm nhỏ được chia đôi trong chiến hào. Một hình ảnh giản dị nhưng phản chiếu sâu sắc tình đồng đội trong những năm tháng gian khổ.
Trong một trận đánh ác liệt tại chiến trường Điện Biên Phủ, đơn vị của bác Ngô Ngọc Soạn phải bám trụ nhiều ngày trong chiến hào. Lương thực khan hiếm, mỗi người chỉ còn lại một nắm cơm nhỏ mang theo trong túi áo.
Giữa cái lạnh của núi rừng Tây Bắc, một đồng đội của bác bị thương, mất nhiều sức, không thể tự ăn uống. Thấy vậy, bác Soạn lặng lẽ lấy phần cơm của mình, bẻ làm đôi, đưa sang cho bạn.
Nhớ lại khoảnh khắc ấy, bác kể:
“Lúc đó chẳng nghĩ nhiều. Thấy bạn yếu thì chia thôi. Ở chiến trường, sống chết có nhau rồi.”
Nắm cơm trộn muối, dính cả đất, nhưng với người lính lúc ấy, đó là cả một sự sống. Nhờ có chút lương thực ấy, người đồng đội cầm cự được qua đêm mưa bom, sáng hôm sau tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu.
Sau trận đánh, đơn vị giành được thắng lợi, người đồng đội năm xưa may mắn sống sót. Họ nhìn nhau, không nói nhiều, chỉ siết chặt tay nhau giữa chiến hào còn vương mùi khói súng.
Bác Soạn vẫn nhớ rất rõ: “Chiến tranh khổ thật, nhưng cũng chính nơi đó tình người lại rõ nhất. Không có nắm cơm nào ngon bằng nắm cơm chia sẻ lúc ấy.”
Với Đoàn Thanh niên hôm nay, kỷ niệm nhỏ bé ấy là minh chứng sinh động cho tinh thần đoàn kết, nghĩa tình đồng chí – giá trị đã làm nên sức mạnh của Quân đội Nhân dân Việt Nam và là hành trang quý báu để thế hệ trẻ tiếp bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



