Nắm cơm của mẹ
Nắm cơm của mẹ
Ông Năm nhớ nhất ngày lên đường.
Má ông chỉ kịp vo nắm cơm với ít muối mè nhét vào túi áo rồi dặn:
— Đi giữ nước rồi nhớ ngày về.
Ba ngày hành quân liên tục, đói lả người, ông mới lấy nắm cơm ra ăn.
Cơm đã khô cứng nhưng ông vừa ăn vừa khóc vì nhớ nhà.
Ông kể:
— Nắm cơm đó làm ông có sức đi tiếp, mà cũng nhắc ông phải sống để về gặp má.
Nói xong, ông lặng người nhìn bàn thờ mẹ.



