Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nắm cơm của mẹ bên cầu Hiền Lương

Chuyện này thằng bạn tao kể lại, nghe mà thắt cả lòng. Ngày nó hành quân vào Nam, đoàn quân đi qua đầu làng nó ngay lúc nửa đêm. Mẹ nó biết tin, đứng đợi sẵn ở đầu cầu với một bọc cơm nắm còn nóng hổi, gói trong lớp lá chuối xanh.

Đắk Lắk18/07/2026Nay H’Kô (Khoa Nông Nghiệp - Trường Đại học Tây Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện này thằng bạn tao kể lại, nghe mà thắt cả lòng. Ngày nó hành quân vào Nam, đoàn quân đi qua đầu làng nó ngay lúc nửa đêm. Mẹ nó biết tin, đứng đợi sẵn ở đầu cầu với một bọc cơm nắm còn nóng hổi, gói trong lớp lá chuối xanh.

Vì kỷ luật hành quân, nó không được phép dừng lại, chỉ kịp chạy lướt qua, vội vàng đón lấy bọc cơm từ tay mẹ. Hai mẹ con không kịp nói với nhau một câu nào, chỉ có ánh mắt chạm nhau dưới ánh trăng mờ đục.

Nó bảo với tao: "Mày biết không, nắm cơm ấy tao ăn mà thấy mặn chát, vì nước mắt cứ chảy ròng ròng vào miệng. Tao cứ tự hỏi, không biết ngày về mình có còn được ăn cơm mẹ nấu không."

Ấy thế mà nắm cơm ấy đã nuôi nó đi qua bao nhiêu trận đánh ác liệt. Cứ mỗi lần mệt mỏi hay muốn bỏ cuộc, nó lại nhớ đến hơi ấm từ bàn tay gầy guộc của mẹ truyền qua lớp lá chuối. Lịch sử nước mình anh hùng, đôi khi cũng bắt đầu từ những nắm cơm bình dị và những người mẹ thầm lặng đứng đợi bên đầu cầu như thế đấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn