NẮM CƠM CỦA MẸ
Một nắm cơm của người dân dành cho bộ đội có thể không lớn về vật chất nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng của hậu phương.
Trong một lần hành quân, ông Phạm Văn Đức cùng đồng đội đi ngang một ngôi làng nhỏ.
Một người mẹ thấy bộ đội đi qua liền mang ra mấy nắm cơm đã chuẩn bị sẵn.
Bà không biết tên từng người.
Cũng không biết họ sẽ đi đâu.
Bà chỉ nói:
“Các chú cầm lấy ăn đường.”
Những người lính nhận cơm, cảm ơn rồi tiếp tục hành quân.
Nhiều năm sau, ông Đức vẫn nhớ hình ảnh người mẹ đứng bên đường.
Ông nói:
“Có những người mẹ không có con ở trước mặt nhưng vẫn thương bộ đội như con mình.”



