Nắm cơm của Tuấn
Nắm cơm của Tuấn
Trong một chuyến hành quân dài, khẩu phần của đơn vị chỉ còn rất ít. Đỗ Anh Tuấn thấy một em bé mồ côi ngồi bên đường nên lặng lẽ đưa cho em nắm cơm cuối cùng của mình. Đồng đội nhìn Tuấn rồi cũng chia phần ăn ít ỏi còn lại. Đêm ấy, ai cũng đói nhưng lòng lại ấm hơn. Tuấn nói: “Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng đừng để nó lấy mất tình người.” Hành động nhỏ ấy khiến đồng đội nhớ mãi, bởi giữa bom đạn khốc liệt, sự sẻ chia chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi gian khó.


