Cựu chiến binh

Nắm cơm cuối cùng

Có những ký ức không được viết bằng mực mà được khắc bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của những người lính. Mỗi lần nhắc về chiến tranh, bác Hồ Sỹ Ý lại lặng người nhìn ra khoảng sân trước nhà. Tiếng cười của con cháu hôm nay khiến bác nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng.

Nghệ An06/07/2026Phan Thị Thu An (thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một thời hoa lửa

Tác giả: Phan Thị Thu An Đoàn viên Chi đoàn thôn Hoàng Hà

Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

THÔNG TIN NHÂN VẬT

- Họ và tên nhân vật: Hồ Sỹ Ý

- Năm sinh: 1931

- Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

- Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Nắm cơm cuối cùng

Có những ký ức không được viết bằng mực mà được khắc bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của những người lính. Mỗi lần nhắc về chiến tranh, bác Hồ Sỹ Ý lại lặng người nhìn ra khoảng sân trước nhà. Tiếng cười của con cháu hôm nay khiến bác nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng.

Năm ấy đơn vị của bác hành quân liên tục. Đường tiếp tế bị cắt, mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ. Đúng lúc đó, chiến sĩ trẻ nhất đơn vị lên cơn sốt rét, mê man và không thể bước tiếp. Anh em ai cũng xót xa nhưng đều đã cạn lương thực.

Bác Ý mở chiếc khăn tay cũ, lấy nắm cơm cuối cùng của mình bẻ nhỏ, hòa với nước nóng rồi đút từng thìa cho đồng đội. Khi cậu hỏi phần của bác đâu, bác chỉ cười: 'Tôi ăn rồi.' Đó là lời nói dối để người đồng đội yên tâm.

Hai ngày sau, bác chỉ uống nước suối cầm hơi. Cơn đói khiến chân tay rã rời nhưng mỗi khi nghe tiếng súng nổ, bác vẫn ôm súng chạy lên phía trước. Trong một trận đánh, bác ngất đi vì kiệt sức. Khi tỉnh dậy ở trạm quân y, điều đầu tiên bác hỏi không phải là mình có bị thương không mà là người đồng đội năm ấy còn sống hay không. Nghe tin cậu đã qua cơn nguy kịch, bác chỉ mỉm cười.

Nhiều chục năm sau, người đồng đội tìm về thăm. Ông mang theo chiếc khăn tay đã giữ suốt nửa thế kỷ và nghẹn ngào nói: 'Nếu không có nắm cơm ấy, tôi đã không còn được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.' Hai người lính già ôm chầm lấy nhau. Không ai nhắc đến công lao, chỉ nhắc những người đã nằm lại.

Kết thúc câu chuyện, bác Ý nhìn lũ trẻ vui đùa rồi chậm rãi nhắn nhủ: 'Các cháu không phải cầm súng là hạnh phúc lớn nhất. Hãy học tập thật tốt, sống tử tế và đừng bao giờ quên hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao hy sinh.'

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn