Nắm cơm cuối cùng
Trong chiến tranh, một nắm cơm có thể quý hơn vàng. Có người giữ lại cho mình. Có người nhường cho đồng đội. Phan Đình Giót luôn chọn cách thứ hai.
Đường vào Điện Biên ngày càng khó đi.
Lương thực tiếp tế chậm.
Mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ.
Buổi trưa.
Đơn vị nghỉ dưới tán rừng.
Ai cũng tranh thủ ăn thật nhanh.
Một chiến sĩ trẻ ngồi lặng.
Anh không mở túi cơm.
Giót hỏi:
"Sao không ăn?"
"Em để dành tối."
Giót biết.
Người đồng đội ấy đang sốt.
Ăn một bữa cũng không đủ sức.
Anh lặng lẽ chia nửa phần cơm của mình.
Người lính trẻ lắc đầu.
"Anh ăn đi."
Giót cười:
"Tôi khỏe hơn."
Thực ra.
Anh cũng đã đói suốt hai ngày.
Chiều hôm ấy.
Đơn vị tiếp tục kéo đạn.
Người lính trẻ đi rất khỏe.
Còn Giót thì hoa mắt nhiều lần.
Không ai biết.
Anh vẫn là người gánh nặng nhất.
Sau chiến thắng.
Người đồng đội ấy kể:
"Nếu hôm đó không có nắm cơm của anh Giót, có lẽ tôi đã không đủ sức vào trận."
Một nắm cơm.
Không làm nên lịch sử.
Nhưng lòng nhân hậu thì có.
Thông điệp
Chiến thắng được tạo nên không chỉ bằng lòng dũng cảm mà còn bằng tình đồng đội.
Bài 3: Ánh mắt trước giờ nổ súng
Mô tả đăng
Có những ánh mắt không cần nói thành lời.
Trong đêm mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ, ánh mắt của những người lính đã thay cho mọi lời hứa.
Chiều 13 tháng 3 năm 1954.
Không khí trong chiến hào đặc quánh.
Từng người lặng lẽ kiểm tra súng.
Không ai nói nhiều.
Ai cũng hiểu.
Đây sẽ là trận đánh rất lớn.
Phan Đình Giót ngồi tựa thành hào.
Anh lấy khăn lau khẩu súng đã theo mình nhiều năm.
Bàn tay bình tĩnh đến lạ.
Một đồng đội hỏi:
"Anh có sợ không?"
Anh nhìn về phía Him Lam.
Khẽ gật đầu.
"Có chứ."
Người lính kia ngạc nhiên.
"Tưởng anh không biết sợ."
Giót mỉm cười.
"Ai cũng biết sợ."
"Nhưng nếu ai cũng lùi thì ai sẽ tiến?"
Câu nói ấy rất nhỏ.
Nhưng theo người đồng đội suốt cuộc đời.
Khi pháo ta đồng loạt khai hỏa.
Cả bầu trời Điện Biên rực sáng.
Những người lính đứng bật dậy.
Không còn ai nghĩ đến bản thân.
Chỉ còn nhiệm vụ.
Chỉ còn Tổ quốc.



