nắm cơm dang dở
Một cựu binh ở Tây Nguyên kể rằng thứ quý nhất thời chiến không phải thuốc lá hay đường sữa — mà là cơm. Có lần đơn vị hành quân ba ngày liền giữa rừng sâu, lương thực cạn sạch. Mỗi người chỉ còn một nắm cơm nguội đã thiu mùi lá chuối. Một chiến sĩ trẻ sốt rét đến lả đi. Người tiểu đội trưởng lặng lẽ chia phần cơm của mình cho cậu ấy. “Tao ăn rồi.” Nhưng ai cũng biết ông nói dối. Hai hôm sau, người tiểu đội trưởng hy sinh trong một trận càn. Người lính trẻ sống sót đến tận hôm nay vẫn nhớ
Một cựu binh ở Tây Nguyên kể rằng thứ quý nhất thời chiến không phải thuốc lá hay đường sữa — mà là cơm. Có lần đơn vị hành quân ba ngày liền giữa rừng sâu, lương thực cạn sạch. Mỗi người chỉ còn một nắm cơm nguội đã thiu mùi lá chuối. Một chiến sĩ trẻ sốt rét đến lả đi. Người tiểu đội trưởng lặng lẽ chia phần cơm của mình cho cậu ấy. “Tao ăn rồi.” Nhưng ai cũng biết ông nói dối. Hai hôm sau, người tiểu đội trưởng hy sinh trong một trận càn. Người lính trẻ sống sót đến tận hôm nay vẫn nhớ



