NẮM CƠM GIỮA CHIẾN HÀO
Chiến trường Vị Xuyên không chỉ khốc liệt bởi bom đạn mà còn bởi sự thiếu thốn đủ bề.
Trong một lần bám chốt dài ngày, lương thực tiếp tế gặp khó khăn. Mỗi người lính chỉ còn vài nắm cơm độn mang theo. Đến bữa trưa, anh Hoàng Văn Sâm thấy một đồng đội vừa hành quân trở về sau nhiều giờ làm nhiệm vụ, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Không chút do dự, anh chia đôi phần cơm ít ỏi của mình đưa cho đồng đội. Giữa tiếng pháo vọng từ xa, hai người ngồi tựa lưng vào vách đá, lặng lẽ ăn từng miếng cơm khô.
Nhiều năm sau, ông vẫn thường kể với con cháu rằng: "Trong chiến tranh, thứ quý nhất không phải là cơm hay nước uống, mà là tình đồng chí đồng đội. Chính điều đó đã giúp chúng tôi đứng vững giữa mưa bom bão đạn."


