Nắm Cơm Giữa Đường Hành Quân
Một nắm cơm giản dị được chia sẻ trên đường hành quân đã trở thành ký ức không thể nào quên về tình quân dân trong những năm tháng thời hoa lửa.
Bà Phạm Thị Lan kể rằng vào mùa mưa năm 1971, đội thanh niên xung phong của bà nhận nhiệm vụ san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên một tuyến đường vận tải quan trọng. Công việc vô cùng vất vả, ngày làm việc kéo dài từ sáng sớm đến tận khuya. Một hôm, sau nhiều giờ lao động liên tục dưới mưa, lương thực mang theo của đội gần như đã hết. Ai cũng thấm mệt, bụng đói cồn cào nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ vì đoàn xe tiếp tế sắp đi qua. Khi cả đội đang nghỉ chân bên một triền đồi, một cụ bà sống ở bản làng gần đó xuất hiện với chiếc gùi tre trên lưng. Thấy các chiến sĩ trẻ mệt mỏi, bà mở gùi lấy ra những nắm cơm được gói trong lá chuối cùng ít muối vừng. Cụ nói: — Các con ăn tạm cho đỡ đói rồi làm nhiệm vụ. Bà con trong bản góp gạo nấu gửi các con đó. Mọi người vô cùng xúc động. Những nắm cơm không lớn, nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của người dân nơi đây. Ai cũng ăn rất chậm, như muốn giữ lại thật lâu hương vị của sự sẻ chia giữa lúc gian khó. Sau khi ăn xong, cả đội tiếp tục làm việc với tinh thần phấn chấn hơn. Đến chiều tối, đoạn đường được thông tuyến an toàn, kịp thời phục vụ đoàn xe vận tải ra mặt trận. Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, bà Lan trở lại nơi từng công tác. Con đường đất năm xưa nay đã được mở rộng, xe cộ qua lại nhộn nhịp. Đứng bên triền đồi cũ, bà nhớ đến cụ bà đã mang những nắm cơm cho đội thanh niên xung phong. Dù không còn nhớ tên cụ, bà vẫn luôn ghi nhớ hình ảnh người phụ nữ với chiếc gùi tre giản dị và nụ cười hiền hậu giữa ngày mưa năm ấy. Đối với bà Lan, nắm cơm nhỏ bé ấy là biểu tượng của tình quân dân gắn bó trong thời hoa lửa. Chính sự đùm bọc, yêu thương và sẻ chia của nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh cho những người ở tuyến đầu vượt qua gian khổ, góp phần làm nên những năm tháng lịch sử đáng tự hào của dân tộc.



