Nắm cơm giữa đường hành quân đêm đen
Trong những năm tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Trường Sơn, ông Lê Ngọc Sơn cùng đồng đội đã trải qua vô vàn thiếu thốn. Một nắm cơm sẻ chia giữa đường hành quân đã trở thành kỷ niệm khiến ông xúc động suốt cuộc đời. Giữa chiến tranh, tình đồng chí luôn là điều thiêng liêng nhất.
Ông Sơn thường nói rằng người lính thời chiến sống với nhau bằng nghĩa tình sâu nặng. Những điều giản dị nhất đôi khi lại khiến người ta nhớ mãi.
Một lần hành quân qua khu vực biên giới Quảng Trị vào mùa mưa năm 1973, đơn vị ông bị cô lập nhiều ngày giữa rừng sâu. Lương thực mang theo gần cạn, mỗi người chỉ còn một nắm cơm độn sắn nhỏ.
Ông kể:
“Hôm ấy ai cũng đói lả. Đi bộ từ sáng đến chiều mà bụng cồn cào.”
Khi cả tổ dừng chân nghỉ bên suối, một chiến sĩ trẻ tên Dũng bất ngờ ngất xỉu vì kiệt sức. Anh em vội dìu đồng đội vào gốc cây nghỉ tạm.
Lúc ấy, ông Sơn lặng lẽ lấy phần cơm cuối cùng của mình đưa cho Dũng. Thấy vậy, những người khác cũng chia nhau từng miếng lương khô còn sót lại.
Ông xúc động nhớ lại:
“Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều sẵn sàng nhường phần ăn cho đồng đội.”
Đêm ấy trời mưa rất to. Cả tổ ngồi co ro dưới tấm tăng rách, vừa tránh mưa vừa kể chuyện quê nhà để quên cơn đói.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tế mới tìm được đến nơi. Nhìn những bao gạo được chuyển xuống, nhiều người mừng đến rơi nước mắt.
Ông Sơn bảo rằng sau chiến tranh, ông từng ăn nhiều món ngon nhưng chưa bao giờ quên được vị ngọt của nắm cơm sẻ chia giữa rừng Trường Sơn năm ấy.


