Bài viết

Nắm cơm giữa làn bom

Câu chuyện kể về một lần bà Nguyễn Thị Lan cùng đồng đội làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men đến chiến trường. Giữa lúc bom đạn ác liệt, những thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ vẫn dũng cảm bảo vệ hàng hóa, cứu chữa đồng đội và chia nhau từng nắm cơm. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, tình đồng chí, đồng đội và tinh thần sẵn sàng hy sinh của thế hệ trẻ trong những năm tháng “thời hoa lửa”.

Quảng Ngãi13/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ung phong. Ngày bà lên đường, mẹ chuẩn bị cho con gái một bộ quần áo, vài nắm cơm và chiếc khăn tay nhỏ. Trước lúc chia tay, mẹ nắm chặt tay bà, nghẹn ngào dặn:

“Con đi làm nhiệm vụ phải biết giữ gìn sức khỏe, thương yêu đồng đội và cố gắng trở về.”

Mang theo lời dặn của mẹ, bà Lan cùng các thanh niên trong đơn vị bước vào những tháng ngày vô cùng gian khổ. Nhiệm vụ của họ là mở đường, lấp hố bom, tải thương và vận chuyển lương thực, thuốc men phục vụ chiến trường.

Phần lớn thành viên trong đơn vị chỉ mới mười tám, đôi mươi. Dù tuổi đời còn trẻ, ai cũng mang trong mình quyết tâm góp sức giải phóng quê hương, thống nhất đất nước.

Một đêm cuối năm, đơn vị bà Lan nhận nhiệm vụ vận chuyển gạo và thuốc men qua một khu vực thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Để giữ bí mật, mọi người phải hành quân trong đêm, không được sử dụng đèn. Mỗi người mang trên vai một bao hàng nặng, lặng lẽ bước qua những con đường đầy hố bom và đất đá.

Khi đoàn người đi đến gần một con suối, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Pháo sáng chiếu rực cả một vùng trời. Tiếp đó là những tiếng bom nổ dữ dội, làm rung chuyển núi rừng.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Trong lúc hỗn loạn, bà Lan nghe tiếng một người đồng đội kêu cứu. Đó là chị Trần Thị Mai, người bạn thân thiết nhất của bà trong đơn vị. Chị Mai bị đất đá vùi lấp một phần cơ thể và không thể tự đứng dậy.

Mặc cho bom đạn vẫn đang nổ, bà Lan cùng hai đồng đội bò đến kéo chị Mai ra khỏi đống đất đá. Sau khi đưa người bị thương vào vị trí an toàn, bà lấy chiếc khăn tay mẹ trao ngày lên đường để băng vết thương cho bạn.

Chị Mai đau đớn nhưng vẫn nắm tay bà Lan và nói:

“Đừng để mất số thuốc. Các chiến sĩ ở phía trước đang chờ chúng ta.”

Câu nói của chị khiến mọi người càng thêm quyết tâm. Một số người thay nhau cáng chị Mai, những người còn lại chia nhau mang số hàng của chị. Đoàn thanh niên xung phong tiếp tục lên đường ngay sau khi tiếng máy bay vừa tạm lắng.

Sau nhiều giờ vượt qua mưa bom, đường trơn và dòng nước chảy xiết, đoàn người đã đưa toàn bộ lương thực, thuốc men đến địa điểm tập kết an toàn.

Lúc ấy, ai cũng mệt lả. Quần áo rách và lấm đầy bùn đất. Bữa ăn của mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ. Bà Lan chia đôi phần cơm của mình, đưa một nửa cho chị Mai rồi động viên:

“Cậu cố gắng ăn để còn có sức. Khi đất nước hòa bình, chúng ta sẽ cùng trở về quê.”

Chị Mai cầm nắm cơm, nước mắt lặng lẽ rơi. Giữa chiến trường khốc liệt, một nắm cơm nhỏ không chỉ giúp con người vượt qua đói rét mà còn chứa đựng tình đồng chí, đồng đội sâu nặng.

Kể lại câu chuyện, bà Lan xúc động nói:

“Ngày ấy, chúng tôi còn rất trẻ, cũng biết sợ hãi, nhớ nhà và nhớ cha mẹ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến quê hương còn chìm trong bom đạn, nghĩ đến các chiến sĩ đang chiến đấu ngoài mặt trận, chúng tôi lại động viên nhau tiến lên. Không ai muốn bỏ lại đồng đội hoặc từ bỏ nhiệm vụ.”

Trong những năm tháng chiến tranh, bà Lan đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy và chứng kiến không ít đồng đội hy sinh. Có những người vừa hôm trước còn cùng nhau trò chuyện, chia nhau từng ngụm nước, nhưng hôm sau đã mãi mãi nằm lại giữa chiến trường.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Lan trở về quê hương. Chiếc khăn tay năm xưa không còn nguyên vẹn vì đã được dùng để băng vết thương cho đồng đội, nhưng bà vẫn gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ.

Mỗi khi kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, bà thường căn dặn:

“Các cháu được sống trong hòa bình phải biết trân trọng và giữ gìn. Hãy sống đoàn kết, có trách nhiệm, chăm chỉ học tập, lao động và góp sức xây dựng quê hương.”

Câu chuyện “Nắm cơm giữa làn bom” là một ký ức bình dị nhưng xúc động về những năm tháng chiến tranh. Qua đó, chúng ta càng thấu hiểu những gian khổ, mất mát và sự hy sinh cao đẹp của thế hệ cha anh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và tình đồng chí, đồng đội của những con người sống trong “thời hoa lửa” sẽ mãi là tấm gương sáng để các thế hệ hôm nay và mai sau học tập, noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn