Nắm cơm giữa Trường Sơn
Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, khi hành quân gian khổ giữa rừng Trường Sơn
Các cháu à, bác nhập ngũ năm 1971, lúc vừa tròn hai mươi tuổi. Hồi đó còn trẻ, cứ nghĩ cầm súng là oai lắm, là đánh giặc lập công. Nhưng vào chiến trường rồi mới hiểu, chiến tranh không giống như mình tưởng. Gian khổ lắm. Có một lần đơn vị bác hành quân xuyên rừng Trường Sơn gần ba ngày liền. Mưa như trút nước, áo quần ướt hết, gạo mang theo cũng ướt. Lương thực cạn, bụng đói cồn cào. Đến chiều ngày thứ ba, cả tiểu đội ngồi nép dưới gốc cây, ai cũng mệt lả. Đúng lúc đó có một bà mẹ người dân tộc gùi sắn đi ngang. Thấy chúng bác mặc quân phục, mẹ dừng lại, mở chiếc khăn bọc ra, lấy mấy nắm cơm còn nóng đưa cho từng người. Bác nhớ rõ lắm, nắm cơm nhỏ thôi, có chút muối lạc, vậy mà ngon hơn bất kỳ mâm cao cỗ đầy nào bác từng ăn sau này. Mẹ bảo: “Các con ăn đi, giữ sức mà đánh giặc.” Ngày đó bác hiểu một điều: người lính không chiến đấu một mình. Sau lưng là cả dân tộc. Chính lòng dân là sức mạnh lớn nhất. Các cháu bây giờ sống trong hòa bình, phải nhớ rằng đất nước này được giữ bằng tình thương, sự hy sinh và niềm tin của biết bao người.



