Nắm Cơm Gói Lá Chuối
Giữa những năm tháng chiến tranh thiếu thốn, một nắm cơm gói lá chuối được chia đôi trên đường hành quân đã trở thành ký ức theo người lính suốt cả cuộc đời.
Năm 1968. Đỗ Văn Thành là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh hoạt động tại vùng rừng núi. Những ngày ấy. Việc tiếp tế nhiều khi không đúng kế hoạch. Có những đợt hành quân kéo dài. Lương thực phải chia rất kỹ. Thành khi đó mới hai mươi hai tuổi. Trong tổ của anh có chiến sĩ trẻ tên Trần Quốc Việt. Việt nhỏ tuổi nhất đơn vị. Mới vào chưa đầy một năm. Người gầy. Hay cười. Và đặc biệt rất nhớ nhà. Có lần đang nghỉ chân. Việt ngồi nhìn khoảng trời xa rồi nói: — Không biết giờ này ở nhà mẹ tôi đang làm gì. Thành cười. — Chắc đang mong thư cậu. Việt im lặng. Rồi gật đầu. Đợt hành quân cuối mùa mưa năm ấy kéo dài hơn dự kiến. Đường rừng lầy lội. Ai cũng mệt. Buổi trưa ngày thứ ba. Đơn vị dừng nghỉ bên một khoảng đất trống. Thành mở ba lô. Bên trong còn một nắm cơm nhỏ gói bằng lá chuối. Phần ăn cuối cùng anh giữ từ sáng. Anh nhìn sang Việt. Cậu lính trẻ đang ngồi dựa gốc cây. Mặt tái đi vì đói và mệt. — Ăn đi. Thành đưa phần cơm sang. — Còn anh? — Tôi chưa đói. Việt lắc đầu. — Chia đôi. Hai người ngồi cạnh nhau. Lặng lẽ ăn từng miếng cơm đã nguội lạnh. Không ai nói gì thêm. Nhưng cả hai đều hiểu. Trong những năm tháng ấy. Có nhiều thứ phải san sẻ cho nhau. Không chỉ cơm ăn. Mà cả sức lực. Niềm tin. Và sự động viên để đi tiếp. Nhiều năm sau chiến tranh. Trong buổi gặp mặt đồng đội cũ. Trần Quốc Việt mang theo một chiếc lá chuối khô đã được ép cẩn thận trong quyển sổ cũ. Thành bật cười: — Cậu giữ cả cái này sao? Việt gật đầu. — Vì hôm đó tôi hiểu một điều. — Thứ quý nhất trong những năm tháng ấy không phải là mình có bao nhiêu. — Mà là mình sẵn lòng chia đi bao nhiêu. Ngoài hiên. Gió chiều thổi nhẹ. Hai người lính già ngồi bên chén trà nóng. Ký ức năm nào đã xa. Nhưng nắm cơm gói lá chuối của thời hoa lửa. Vẫn còn nguyên hơi ấm của tình đồng đội.



