NẮM CƠM NGƯỜI DÂN GỬI LẠI
Trong những năm tháng chiến tranh, những nắm cơm giản dị của người dân đã trở thành nguồn động viên quý giá đối với bộ đội và thanh niên xung phong. Đó là tình cảm hậu phương dành cho những người đang làm nhiệm vụ.
Bà Trần Thị Hương kể rằng trong những năm tháng tham gia thanh niên xung phong, bà từng nhiều lần nhận được sự giúp đỡ của người dân.
Có hôm đơn vị hành quân qua một bản nhỏ.
Một gia đình biết tin có bộ đội đi qua đã chuẩn bị vài nắm cơm và ít thức ăn để gửi cho mọi người.
Những phần cơm rất đơn sơ.
Nhưng với những người đang mệt mỏi sau chặng đường dài, đó là món quà vô cùng quý giá.
Người dân không hỏi họ là ai.
Cũng không cần biết họ sẽ đi đâu.
Họ chỉ nói:
“Các chú, các cô cầm lấy mà ăn đường.”
Những câu nói bình dị ấy khiến bà Hương nhớ mãi.
Trong chiến tranh, có những người dân không trực tiếp cầm súng nhưng đã góp phần bằng những việc rất nhỏ.
Một nắm cơm.
Một ngụm nước.
Một nơi trú tạm.
Một lời chỉ đường.
Tất cả đều trở thành sự sẻ chia quý giá.
Nhiều năm sau, bà Hương vẫn nhớ những gia đình từng giúp đỡ đơn vị mình.
Có những nắm cơm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao của hậu phương dành cho tiền tuyến.



