NẮM CƠM NGƯỜI MẸ GÓI TIỄN CON
Ngày con ra trận, người mẹ chỉ kịp gói cho con một nắm cơm nhỏ mang theo đường xa. Nắm cơm giản dị ấy chứa đựng tình thương, nỗi lo và lời dặn của mẹ trước ngày chia xa. Câu chuyện là hình ảnh nhỏ bé nhưng xúc động về tình mẹ trong chiến tranh.
Ngày con trai lên đường ra trận, người mẹ Quảng Trị không có gì quý để tiễn con ngoài một nắm cơm gói trong chiếc khăn vải cũ. Nắm cơm nhỏ, chỉ có ít muối vừng, nhưng đó là tất cả tình thương và nỗi lo của người mẹ gói theo con vào chiến trường.
Bà dậy từ rất sớm, vo nắm cơm khi trời còn chưa sáng. Bếp lửa nhỏ đỏ lên giữa gian nhà vắng, bàn tay người mẹ gói từng nắm cơm thật chặt như muốn giữ con ở lại lâu hơn một chút. Khi trao nắm cơm vào tay con, bà chỉ dặn rất khẽ: “Đi mạnh giỏi, ráng sống mà về.”
Người con mang nắm cơm ấy theo suốt chặng đường đầu tiên ra trận. Có thể nắm cơm đã ăn hết từ lâu, nhưng lời dặn của mẹ thì còn theo suốt cả cuộc chiến. Với người lính năm ấy, nắm cơm mẹ gói không chỉ là thức ăn, mà là quê nhà, là tình mẹ và là điều giữ anh đi qua những tháng năm bom đạn.
Có những thứ nhỏ bé đến mức chiến tranh không thể giữ lại, nhưng ký ức về nó thì ở mãi. Nắm cơm người mẹ gói tiễn con là một điều như thế.



