NẮM CƠM RỪNG VÀ LÁ THƯ QUÊ
Giữa những ngày thiếu thốn nơi rừng sâu, một nắm cơm chia đôi và lá thư từ quê nhà trở thành nguồn động viên lớn với người lính. Với bác Nguyễn Kim Tiến, kỷ niệm ấy giản dị nhưng theo bác suốt đời. Không có bom đạn, không có tiếng súng, chỉ có tình đồng đội và nỗi nhớ nhà âm thầm. Đó là khoảnh khắc rất người giữa chiến tranh khốc liệt.
Cuối năm 1969, đơn vị bác Tiến phải hành quân dài ngày, lương thực cạn dần. Có những hôm, mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ, ăn cầm hơi qua ngày.
“Một nắm cơm lúc đó quý lắm, không ai dám ăn hết một mình,” bác cười nhẹ.
Hôm ấy, bác Tiến cùng một đồng đội quê Nghệ An ngồi tựa gốc cây rừng, chia nhau nắm cơm nguội. Không muối, không rau, chỉ có cơm trắng đã cứng lại. Hai người bẻ đôi, mỗi người một nửa, ăn chậm rãi như sợ hết quá nhanh.
Đúng lúc đó, giao liên mang đến mấy lá thư từ hậu phương. Trong số ấy có một lá thư của mẹ bác Tiến, viết từ quê nhà Hạ Vũ 1. Chữ run run, giấy đã ố vàng.
“Đọc thư mà tay run, cổ nghẹn lại,” bác kể. Mẹ hỏi bác có khỏe không, dặn giữ gìn sức khỏe, nhắc mùa gặt đã về. Không một lời than vãn, chỉ là nỗi lo của người mẹ nơi quê nhà.
Bác đọc xong, gấp thư lại cẩn thận, bỏ vào túi áo ngực. “Lúc đó tôi nghĩ, mình còn sống là để mẹ yên lòng,” bác nói.
Nắm cơm hôm ấy ăn không thấy đói nữa. Lá thư nhỏ bé giữa rừng sâu trở thành động lực để bác tiếp tục những chặng đường gian khổ phía trước.
“Chiến tranh ác liệt thật, nhưng nhờ có đồng đội, có thư nhà mà mình vượt qua được,” bác Tiến khẽ nói.



