Nắm cơm trong ba lô
Một câu chuyện giản dị về tình quân dân, nơi một nắm cơm nhỏ lại mang ý nghĩa lớn lao trong những ngày chiến tranh thiếu thốn.
Năm 1973, trong một lần hành quân dài ngày, đơn vị của ông Bình gần như cạn lương thực. Ai cũng đói lả, bước chân nặng trĩu.
Khi đi qua một làng nhỏ, một cụ bà chạy ra, dúi vội vào tay ông một nắm cơm còn ấm, được gói trong chiếc khăn cũ.
Ông ngỡ ngàng chưa kịp nói gì, bà chỉ nói:
“Các con đi giữ nước, bà không có gì nhiều…”
Ông Bình không ăn ngay. Ông chia nắm cơm ấy ra cho ba người đồng đội. Mỗi người một ít, ăn mà thấy như được tiếp thêm sức lực.
Sau này ông kể: “Cái nắm cơm ấy không chỉ là thức ăn, mà là cả tấm lòng của hậu phương.”



