“Nắm cơm trong túi áo”
Một bà mẹ ở vùng giao liên thường nấu cơm cho bộ đội hành quân qua.
Bà không có gì nhiều, chỉ có gạo trộn khoai, vo thành từng nắm nhỏ.
Mỗi lần bộ đội đi qua, bà lại lặng lẽ nhét vào túi áo từng người:
“Cầm theo mà ăn dọc đường con nhé.”
Có chiến sĩ đi hàng chục cây số mới nhớ ra trong túi áo vẫn còn nắm cơm của mẹ.
Nắm cơm lúc ấy đã nguội lạnh, nhưng khi ăn vào lại thấy ấm đến lạ.
Giữa Trường Sơn bom đạn, tình quân dân nhiều khi chỉ giản dị như thế.



