Nắm cơm tuổi thơ
Một cậu bé ở vùng căn cứ thường theo mẹ tiếp tế cho bộ đội. Nhà nghèo, mỗi lần đi em chỉ mang theo vài nắm cơm muối mè.
Có hôm gặp các chú bộ đội đang hành quân mệt lả, em liền đưa hết phần cơm của mình rồi cười:
“Con ăn sau cũng được.”
Một chiến sĩ xúc động xoa đầu em:
“Mai mốt hòa bình, các chú sẽ xây trường đẹp cho con học.”
Nhiều năm sau, cậu bé ấy trở thành kỹ sư xây dựng và luôn nhớ về lời hứa năm nào.
Ý nghĩa:
Tình quân dân gắn bó và sự hy sinh giản dị của người dân thời chiến.



