Cựu chiến binh

Nắm cơm vắt ngày vượt suối

Ký ức của cựu chiến binh Vững Chiều cuối năm, nắng xiên qua mái hiên, soi lên mái tóc bạc của bác Vững. Bác nhấp ngụm trà nóng, ánh mắt xa xăm, rồi nói với các cháu: — “Hôm nay, ông kể cho các cháu nghe về ‘nắm cơm vắt ngày vượt suối’. Một ký ức không bao giờ quên trong những năm tháng đi bộ đội.”

Hưng Yên21/11/2025Nguyễn Văn Vững (xã Phạm Ngũ Lão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, bác Vững mới hai mươi, cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn. Mỗi người chỉ được mang theo ít gạo nấu vội, đôi khi chỉ là nắm cơm vắt, gói trong lá chuối, để dành cho những ngày dài vượt suối, vượt núi.

“Chiếc nắm cơm vắt không chỉ là thức ăn,” bác Vững nói, “nó là niềm hy vọng, là sức sống, là lời nhắc: còn sống, còn phải đi tiếp, còn phải về nhà.”

Một buổi sáng mưa phùn, tiểu đội bác đến một con suối lớn, nước chảy xiết. Trời mù sương, đất trơn, đá trơn. Đội hình phải vượt suối để tiếp tục hành quân.

Bác Vững cầm chắc nắm cơm vắt, chia cho đồng đội từng miếng nhỏ:

“Ăn một chút để còn sức kéo nhau qua suối. Chia nhau nắm cơm, là chia nhau cả sự sống.”

Mỗi bước chân qua đá trơn, nước chảy xiết, đều là thử thách sống còn. Một đồng đội trượt chân, bác Vững kịp nắm tay kéo lên, thở phào khi mọi người an toàn.

Nắm cơm vắt trở thành “bùa hộ mệnh” của cả tiểu đội, nhắc họ kiên cường bước tiếp giữa rừng già mưa bom.

Sau khi vượt suối, cả tiểu đội tìm chỗ trú tạm dưới tán cây rừng già. Họ ngồi quanh lửa, ăn những nắm cơm còn ấm, kể chuyện nhà, chuyện mẹ, chuyện vườn rau.

“Trong rừng rậm, giữa mưa bom, nắm cơm vắt trở nên ấm áp như bữa cơm gia đình,” bác Vững kể.

Tiếng cười nhỏ vang lên giữa núi rừng, hòa cùng tiếng nước suối chảy róc rách. Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh khốc liệt.

Ngày hòa bình, bác Vững trở về quê nhà. Nắm cơm vắt ngày xưa đã thành ký ức, nhưng bác vẫn giữ lại lá chuối cũ, kỷ vật nhắc nhớ về tuổi trẻ và đồng đội.

“Nắm cơm vắt không còn là thức ăn, mà là tình đồng đội, là hy vọng, là sức mạnh để vượt qua những ngày khó khăn nhất. Nhìn lại, mỗi miếng cơm, mỗi bước chân qua suối, đều quý giá như cả đời người.”

Bác Vững nhìn ra sân, nơi con cháu nô đùa: “Các cháu ạ, sống để biết quý những điều nhỏ bé, vì ngày xưa, một nắm cơm vắt có thể giữ cho một người lính sống sót và trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn