Bài viết

NẮM ĐẤT

Đắk Lắk06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị có một người lính quê xa, tên là Dũng. Anh thường nói về quê hương với giọng rất trầm, rất nhớ.

Một lần, trước trận đánh lớn, anh lấy trong túi ra một mảnh vải nhỏ, nhờ tôi:
“Nếu tôi có mệnh hệ gì, cậu gói cho tôi một nắm đất, gửi về quê.”

Tôi gắt lên:
“Đừng nói vậy.”

Anh chỉ cười.

Trận đánh diễn ra ác liệt. Khi kết thúc, Dũng không còn nữa.

Tôi nhớ lời anh. Lặng lẽ lấy một nắm đất nơi anh ngã xuống, gói vào mảnh vải.

Nhiều năm sau, tôi tìm về quê anh. Trao lại nắm đất ấy cho gia đình.

Người mẹ già đón lấy, run run ôm vào ngực.

Bà không nói gì. Nhưng tôi hiểu, với bà, đó không chỉ là nắm đất… mà là một phần của người con đã nằm lại nơi xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn