Bài viết

NẮM ĐẤT BÊN TRẬN ĐỊA

Năm 1966, khi tuổi đời còn trẻ, tôi rời quê hương lên đường nhập ngũ. Mười năm trong quân ngũ là mười năm gắn với những cuộc hành quân, những trận đánh và những người đồng đội mà đến tận hôm nay tôi vẫn không thể quên.

Thanh Hóa17/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NẮM ĐẤT BÊN TRẬN ĐỊA

Cựu chiến binh Tào Thanh Nẵm, sinh năm 1942
Nhập ngũ năm 1966 – Xuất ngũ năm 1976
Xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa

Năm 1966, khi tuổi đời còn trẻ, tôi rời quê hương lên đường nhập ngũ. Mười năm trong quân ngũ là mười năm gắn với những cuộc hành quân, những trận đánh và những người đồng đội mà đến tận hôm nay tôi vẫn không thể quên.

Trong rất nhiều ký ức của chiến trường, có một trận đánh để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc nhất. Hôm ấy, đơn vị đang ở trong một khu vực bị địch đánh phá dữ dội. Bom pháo liên tục dội xuống, mặt đất rung lên từng hồi. Khói súng, đất đá và bụi phủ kín cả trận địa. Sau một đợt pháo kích, đơn vị nhận lệnh cơ động sang vị trí khác.

Trong lúc di chuyển, tôi phát hiện một người đồng đội bị thương nằm lại phía sau. Khoảng cách không xa nhưng giữa lúc địch vẫn đang bắn phá, việc quay lại là vô cùng nguy hiểm. Tôi cùng một đồng chí khác tìm cách tiếp cận, đưa bạn mình ra khỏi khu vực trống.

Khi kéo được đồng đội vào một hố đất nhỏ, chúng tôi nhận ra anh đã rất yếu. Trên khuôn mặt phủ đầy bụi đất vẫn còn nguyên vẻ bình tĩnh của người lính. Không ai nói nhiều. Chúng tôi chỉ cố gắng băng bó, động viên nhau và chờ thời cơ đưa anh về phía sau.

Đến khi trận đánh tạm lắng, chúng tôi tiếp tục đưa anh đi. Trên đường, người đồng đội nắm chặt bàn tay tôi. Bàn tay ấy lạnh dần nhưng vẫn giữ nguyên sức nắm. Khoảnh khắc đó khiến tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, tình đồng đội đôi khi không cần một lời hứa. Chỉ một bàn tay nắm lấy nhau cũng đủ để người lính biết rằng mình không bị bỏ lại.

Sau trận đánh, tôi trở lại vị trí cũ. Dưới lớp đất bị cày xới bởi bom đạn, tôi nhặt một nắm đất nhỏ cho vào túi áo. Tôi không biết vì sao mình làm vậy, chỉ nghĩ rằng đó là nơi chúng tôi đã cùng nhau chiến đấu, nơi có những người đồng đội đã gửi lại tuổi trẻ của mình.

Mười năm quân ngũ rồi cũng kết thúc. Năm 1976, tôi trở về quê hương Tây Đô. Cuộc sống sau chiến tranh dần trở lại bình thường, nhưng ký ức về những năm tháng ấy chưa bao giờ mất đi.

Nắm đất năm nào không còn được giữ nguyên, nhưng ký ức thì vẫn còn. Mỗi khi nhớ về trận đánh ấy, tôi lại nhớ những người lính đã cùng mình đi qua bom đạn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tình đồng đội của một thời hoa lửa vẫn ở lại – lặng lẽ, sâu nặng và không bao giờ phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NẮM ĐẤT BÊN TRẬN ĐỊA | Câu chuyện thời hoa lửa