NẮM ĐẤT QUÊ HƯƠNG TRONG TÚI VẢI NHỎ
Trước ngày rời Thượng Nông lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương, người chiến sĩ trẻ được người già trong bản trao cho một túi vải nhỏ đựng nắm đất quê nhà. Nắm đất đơm hương ngô nương, gói trọn tình yêu của dòng suối, bãi bồi quê hương theo chân người lính đến tận những cao điểm heo hút nhất.
Trước ngày rời Thượng Nông lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương, người chiến sĩ trẻ được người già trong bản trao cho một túi vải nhỏ đựng nắm đất quê nhà. Nắm đất đơm hương ngô nương, gói trọn tình yêu của dòng suối, bãi bồi quê hương theo chân người lính đến tận những cao điểm heo hút nhất.
Nơi đỉnh núi quanh năm mây phủ, giữa những vách đá tai mèo nhọn sắc, người lính gác cột mốc luôn cẩn thận cất giữ túi đất quê nhà bên ngực áo. Mỗi lần đứng gác bên mốc giới thiêng liêng của Tổ quốc, chạm tay vào khối đá hoa cương lạnh ngắt, người chiến sĩ lại cảm nhận được sức nóng từ nắm đất mẹ đang phập phồng bên ngực trái.
Khái niệm "Tổ quốc" không còn là điều gì xa xôi, mà hiện hữu ngay ở dải đất dưới chân, ở cột mốc biên giới và nắm đất quê hương mang theo. Dù mưa bom pháo dội hay sương muối cắt da, người lính vẫn kiên cường bám trụ, bởi họ hiểu rằng sau lưng mình là bản làng bình yên, là gia đình và dải đất đơm hoa kết trái.
Hoàn thành nghĩa vụ trở về, nắm đất quê hương lại được hòa vào đồng ruộng Thượng Nông. Sự gắn kết thiêng liêng ấy là bài học sâu sắc về tình yêu đất nước, về ý thức giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng mà cha anh đã đánh đổi bằng cả máu xương.



