Nắm đất từ điểm cao 1509
Trong một lần đến Đền thờ các Anh hùng Liệt sĩ Mặt trận Vị Xuyên, tôi được nghe câu chuyện của bác Lâm – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại điểm cao 1509. Bác kể rằng ngày ấy, những người lính tuổi chỉ mười chín, đôi mươi phải bám trụ trên các điểm cao giữa mưa pháo và bom đạn. Điều kiện vô cùng thiếu thốn, nhiều ngày chỉ có lương khô và nước suối.

Trong một lần đến Đền thờ các Anh hùng Liệt sĩ Mặt trận Vị Xuyên, tôi được nghe câu chuyện của bác Lâm – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại điểm cao 1509. Bác kể rằng ngày ấy, những người lính tuổi chỉ mười chín, đôi mươi phải bám trụ trên các điểm cao giữa mưa pháo và bom đạn. Điều kiện vô cùng thiếu thốn, nhiều ngày chỉ có lương khô và nước suối. Thế nhưng, không ai nghĩ đến việc lùi bước vì sau lưng họ là quê hương, là gia đình và Tổ quốc. Trong đơn vị của bác có anh Minh, quê ở Nghệ An. Trước mỗi trận đánh, anh thường cúi xuống nhặt một nắm đất bỏ vào túi áo rồi cười: "Nắm đất này là của Tổ quốc. Chừng nào mình còn giữ được nó thì còn giữ được biên cương." Ban đầu, mọi người chỉ nghĩ đó là một câu nói vui. Nhưng rồi ai cũng hiểu rằng với người lính, từng tấc đất nơi biên giới đều thiêng liêng như chính quê hương mình. Một trận chiến ác liệt diễn ra. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị giữ vững được trận địa nhưng anh Minh đã mãi mãi nằm lại trên điểm cao. Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, bác Lâm lặng lẽ nhặt một nắm đất ở nơi đồng đội đã hy sinh, mang về đặt lên bàn thờ gia đình. Bác bảo đó không chỉ là nắm đất bình thường mà là ký ức của tuổi trẻ, là lời nhắc nhở về sự hy sinh của biết bao người lính đã gửi trọn cuộc đời nơi biên cương Vị Xuyên.
Bác nói với chúng tôi:
"Người ta thường nhớ đến chiến thắng, còn chúng tôi nhớ từng khuôn mặt đồng đội. Mỗi người nằm lại là một phần của lịch sử." Lời kể ấy khiến cả đoàn lặng đi. Đứng giữa núi rừng Vị Xuyên hôm nay, nơi cây xanh đã phủ kín những ngọn đồi từng nhuốm màu khói lửa, tôi càng cảm nhận sâu sắc rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân của biết bao người lính.
Lịch sử sẽ trở nên gần gũi và xúc động hơn khi được kể bởi chính những người đã sống trong thời khắc ấy.
Những nhân chứng của mặt trận Vị Xuyên không chỉ kể lại một cuộc chiến mà còn truyền cho thế hệ hôm nay bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của dân tộc. Mỗi lời kể của họ chính là một câu chuyện lịch sử cần được gìn giữ và tiếp nối.


