NĂM DỊCH ĐEN 1904
(Hồi ký của ông Lù A Sáng – người châu Bát Xát)
Tôi là Lù A Sáng, người sống sót qua trận dịch năm 1904. Năm ấy, dịch bệnh hoành hành khắp châu Bát Xát. Mười bảy làng thuộc bốn xã có người chết. Riêng bản tôi, mỗi ngày đều có người đưa tang.
Chính quyền không phát thuốc, không cứu chữa. Người dân tự lo cho nhau bằng lá rừng và lời cầu khấn. Chỉ trong một thời gian ngắn, 112 người chết, trong đó có cả trẻ nhỏ và người già. Tôi nói: “Dịch bệnh giết người, nhưng sự thờ ơ của chính quyền còn giết nhiều hơn.” Nỗi đau ấy khắc sâu trong ký ức của cả một vùng.


