Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nằm dưới hầm, xe tăng địch đi qua

Đối với ông Hà Ngọc Lan, sinh năm 1954, người con của thôn Bái, xã Khả Cửu, ký ức về những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong số những kỷ niệm ấy, có một lần đối mặt với hiểm nguy mà ông luôn nhắc đến với sự xúc động – lần nằm dưới hầm khi xe tăng địch đi ngay phía trên.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm dưới hầm, xe tăng địch đi qua

(Nhân vật: Ông Hà Ngọc Lan, sinh năm 1954, thôn Bái)

Đối với ông Hà Ngọc Lan, sinh năm 1954, người con của thôn Bái, xã Khả Cửu, ký ức về những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong số những kỷ niệm ấy, có một lần đối mặt với hiểm nguy mà ông luôn nhắc đến với sự xúc động – lần nằm dưới hầm khi xe tăng địch đi ngay phía trên.

Đó là một ngày chiến sự diễn ra căng thẳng. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Sau nhiều giờ chiến đấu, lực lượng phải tạm thời rút vào hệ thống hầm trú ẩn để tránh hỏa lực mạnh của đối phương.

Chiếc hầm nhỏ chỉ đủ cho vài người nằm sát vào nhau. Đất đá còn mới, mùi ẩm của núi rừng quyện với mùi thuốc súng khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Bất ngờ, từ xa vang lên tiếng động cơ gầm rú.

Một đồng đội khẽ nói:

"Xe tăng đang tới!"

Ông Lan siết chặt khẩu súng, mắt nhìn người chỉ huy.

Mệnh lệnh được truyền xuống thật nhỏ:

"Giữ im lặng tuyệt đối. Không được để lộ vị trí."

Tiếng xích sắt mỗi lúc một gần. Mặt đất bắt đầu rung lên dữ dội. Đất trên mái hầm rơi lả tả xuống vai áo. Ai cũng nín thở.

Rồi chiếc xe tăng đầu tiên tiến đến.

Âm thanh kim loại nặng nề vang lên ngay trên đầu.

Chiếc xe tăng của đối phương lăn qua mái hầm, chỉ cách những người lính một lớp đất mỏng.

Không ai dám cử động.

Không ai dám ho.

Ngay cả hơi thở cũng phải thật nhẹ.

Trong khoảnh khắc ấy, ông Hà Ngọc Lan nghĩ đến cha mẹ đang chờ nơi quê nhà Khả Cửu, nghĩ đến mái nhà sàn ở thôn Bái và tự nhủ:

"Dù có thế nào cũng phải giữ vững vị trí."

Sau chiếc xe đầu tiên là chiếc thứ hai, rồi tiếng bước chân của lính đối phương đi qua phía trên.

Thời gian như ngừng lại.

Chỉ khi mọi âm thanh dần xa, người chỉ huy mới ra hiệu mở nắp hầm.

Ánh sáng tràn vào.

Mọi người nhìn nhau, khuôn mặt lấm lem đất cát nhưng ánh mắt đều ánh lên niềm vui vì tất cả vẫn bình an.

Ông Lan bước lên mặt đất.

Ngay trước mắt là những vết xích xe tăng hằn sâu, chạy ngang qua vị trí chiếc hầm.

Ông lặng người nhìn dấu xích ấy rồi nói với đồng đội:

"Chúng ta vừa đi qua ranh giới của sự sống và cái chết."

Sau trận đánh, đơn vị tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Câu chuyện về lần thoát hiểm kỳ diệu ấy trở thành ký ức không thể nào quên của những người lính.

Nhiều năm sau, khi trở về quê hương, ông Hà Ngọc Lan sống cuộc đời bình dị của một người nông dân. Mỗi dịp gặp gỡ con cháu, ông lại kể về khoảnh khắc nằm dưới hầm, khi xe tăng địch đi ngay phía trên đầu.

Ông không kể để nói về sự gan dạ của mình, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hiểm nguy và sự hy sinh của những người lính.

Ông thường căn dặn:

"Các cháu sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Hãy học tập thật tốt, sống tử tế và yêu quê hương. Đó là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã cống hiến vì Tổ quốc."

Thông điệp: Có những khoảnh khắc trong chiến tranh mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lớp đất mỏng. Chính bản lĩnh, kỷ luật và niềm tin vào đồng đội đã giúp những người lính vượt qua hiểm nguy, góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc để hôm nay đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn