NẮM GẠO DƯỚI ĐÁY THÚNG - NĐC
“Tôi sống ở một vùng quê nghèo thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, cái đói luôn rình rập từng gia đình.
Nhà tôi đông con, gạo lúc nào cũng thiếu. Nhưng dù khó khăn đến đâu, chúng tôi vẫn dành một phần nhỏ để nuôi cán bộ.
Tôi có một cái thúng đựng gạo. Bên trên nhìn thì đầy, nhưng thực ra bên dưới tôi giấu một nắm gạo riêng – phần dành cho các anh cán bộ khi cần.
Một lần, có cán bộ về làng trong đêm. Anh ấy rất đói, mấy ngày chưa có gì ăn.
Tôi lặng lẽ lấy nắm gạo dưới đáy thúng, nấu thành một nồi cháo loãng.
Anh ăn xong, cứ nhìn tôi mà không nói nên lời.
Nhưng đúng lúc đó, có tin báo lính Pháp sắp vào làng kiểm tra.
Tôi vội vàng giấu hết dấu vết, chỉ để lại cái thúng gạo như bình thường.
Khi lính vào nhà, chúng mở thúng ra kiểm tra. Nhìn thấy gạo vẫn còn, chúng không nghi ngờ gì.
Chúng đâu biết rằng nắm gạo quý nhất… đã nằm trong nồi cháo vừa cứu một con người.
Sau khi chúng đi, tôi thở phào. Nhưng nhìn lại thúng gạo, lòng tôi chùng xuống – vì phần gạo của gia đình lại vơi đi.
Dù vậy, tôi không hối hận.
Vì tôi hiểu rằng, trong thời hoa lửa, một nắm gạo nhỏ bé cũng có thể góp phần giữ vững cách mạng.
Giờ đây, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, tôi vẫn nhớ mãi nắm gạo năm xưa.
Nó không chỉ là thức ăn… mà là tình nghĩa, là niềm tin của người dân dành cho kháng chiến.”


