Cựu chiến binh

Nắm gạo nuôi quân - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Văn Bảo Long (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” là quãng thời gian gian khổ nhưng cũng đầy nghĩa tình. Với Bác Nguyễn Xuân Kỷ, ký ức sâu đậm nhất lại bắt đầu từ những điều rất nhỏ bé – câu chuyện về “nắm gạo nuôi quân”.

Ngày ấy, khi còn là một chiến sĩ trẻ, bác Kỷ cùng đơn vị đóng quân gần một vùng dân cư nghèo. Cuộc sống của người dân nơi đây vốn đã khó khăn, vậy mà họ vẫn sẵn sàng chia sẻ từng chút ít cho bộ đội.

Mỗi lần hành quân qua làng, bác lại thấy các mẹ, các chị lặng lẽ mang ra những nắm gạo nhỏ, gói trong tà áo hoặc chiếc khăn cũ. Không ai có nhiều, nhưng mỗi người góp một ít, gom lại thành cả một bao gạo cho bộ đội.

Bác nhớ nhất là hình ảnh một cụ bà đã ngoài bảy mươi. Lưng còng, bước đi chậm chạp, nhưng tay vẫn nâng niu một nắm gạo trắng. Khi trao cho bác, cụ cười hiền: “Nhà chẳng có gì, chỉ còn chút này, các con cầm lấy mà ăn cho có sức đánh giặc.”

Cầm nắm gạo trên tay, bác Kỷ thấy lòng mình nghẹn lại. Bởi bác hiểu, đó không chỉ là gạo, mà là cả tấm lòng, là sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi hậu phương.

Tối hôm đó, đơn vị nấu cơm từ chính những nắm gạo ấy. Nồi cơm không đầy, mỗi người chỉ được một phần nhỏ, nhưng ai cũng ăn rất chậm, như muốn giữ lại hương vị của tình nghĩa.

Trong bữa cơm, không khí lặng đi. Có người khẽ nói: “Phải sống, phải chiến đấu cho xứng đáng với những gì bà con đã dành cho mình.” Những lời giản dị ấy trở thành động lực lớn lao, tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị.

Sau này, trong một trận đánh lớn, nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh. Mỗi khi nhớ lại, bác Kỷ lại nghĩ đến những nắm gạo năm xưa – nghĩ đến niềm tin mà người dân đã gửi gắm vào họ.

Nhiều năm trôi qua, khi chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống đã đủ đầy hơn, nhưng mỗi lần cầm bát cơm trắng, bác Kỷ vẫn không khỏi xúc động. Bác bảo, hạt cơm hôm nay tuy no đủ, nhưng không bao giờ được quên những nắm gạo ngày ấy – những nắm gạo đã nuôi lớn ý chí, nuôi dưỡng lòng yêu nước và tình người trong những năm tháng gian khó.

Câu chuyện “nắm gạo nuôi quân” không chỉ là ký ức của riêng bác, mà còn là biểu tượng đẹp của tình quân dân gắn bó, của một thời hoa lửa đầy hy sinh nhưng cũng chan chứa yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn