Nắm gạo trong khăn mùi xoa
Một người phụ nữ vùng quê nghèo đã bí mật dành từng nắm gạo nhỏ để tiếp tế cho cán bộ trong những năm kháng chiến.
Ngày ấy, nhà bà Duyên nghèo lắm. Bữa cơm quanh năm chỉ độn khoai, độn sắn. Gạo hiếm đến mức phải đong từng lon nhỏ. Vậy mà mỗi lần vo gạo nấu cơm, bà lại lặng lẽ bớt ra một nắm, gói vào chiếc khăn mùi xoa cũ rồi cất kỹ trong góc bếp.
Con gái bà thắc mắc:
– Mẹ để dành làm gì vậy?
Bà chỉ khẽ đáp:
– Để cho các chú cán bộ khi cần.
Những đêm tối trời, có người bí mật ghé qua nhận gạo. Chẳng ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau rồi gật đầu. Có lần trong nhà không còn gì ngoài mấy củ sắn, bà vẫn đem nắm gạo cuối cùng đi gửi. Bà bảo: Mình đói một bữa còn chịu được, nhưng các anh ấy còn phải đi đường xa, còn phải lo việc nước.
Về sau, khi hòa bình lập lại, có người tìm về cảm ơn. Họ nói chính những nắm gạo nhỏ ấy đã giúp họ cầm cự trong những ngày nguy nan nhất. Bà Duyên chỉ cười hiền: Tôi có làm gì lớn lao đâu, chỉ là góp chút lòng mình cho đất nước thôi.
Chính sự âm thầm ấy làm câu chuyện của bà trở nên đẹp đẽ. Trong những năm tháng hoa lửa, có biết bao con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng bằng những việc nhỏ như thế.



