NẮM GẠO TRONG TAY ÁO - NĐC
Chúng tôi không thể mang gạo công khai, vì lính Pháp thường xuyên kiểm tra.
Vì vậy, tôi nghĩ ra cách giấu gạo trong tay áo.
Mỗi lần đi chợ hay ra đồng, tôi lại nắm một ít gạo, nhét vào ống tay áo rộng, rồi mang ra điểm hẹn.
Ít thôi, nhưng nhiều người góp lại sẽ thành đủ.
Một lần, tôi đang mang gạo đi thì gặp lính Pháp chặn đường.
Chúng nghi ngờ, bắt tôi dừng lại kiểm tra.
Tim tôi đập rất nhanh.
Nếu chúng phát hiện, không chỉ tôi mà cả những người nhận gạo cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Chúng lục túi, lục giỏ… nhưng không thấy gì.
Đến lúc một tên lính định kiểm tra tay áo, tôi vội giả vờ run rẩy, ho sặc sụa, rồi cúi xuống như người ốm yếu.
Có lẽ thấy tôi chỉ là một phụ nữ nghèo, chúng mất kiên nhẫn và bỏ đi.
Tôi đứng lặng một lúc, tay vẫn giữ chặt nắm gạo trong áo.
Mồ hôi ướt cả lưng.
Sau đó, tôi tiếp tục đi, đến điểm hẹn và đưa gạo cho cán bộ.
Anh nhìn tôi, nói nhỏ:
‘Chỉ một nắm gạo thôi… mà quý như cả tấm lòng.’
Tôi không nói gì, chỉ thấy lòng ấm lại.
Trong thời hoa lửa, chúng tôi không có nhiều.
Nhưng ai cũng sẵn sàng góp một chút – dù là nhỏ nhất.
Đến bây giờ, mỗi khi cầm nắm gạo trên tay, tôi lại nhớ về những ngày đó…
Ngày mà một nắm gạo nhỏ… lại nuôi sống cả niềm tin.”



