NẰM GIỮA NHỮNG ĐỒNG ĐỘI ĐÃ HY SINH
Trong cuộc đời người lính, có những ký ức dù thời gian có trôi qua bao lâu cũng không thể phai mờ. Với ông Phạm Văn Dương, một trong những ký ức ám ảnh nhất chính là những giờ phút sau một trận chiến ác liệt tại chiến trường Xuân Lộc - Long Khánh.
Ông kể rằng, khi hỏa lực của đối phương vẫn còn dồn dập, đơn vị buộc phải tận dụng mọi địa hình để giữ an toàn và chờ thời cơ cơ động. Giữa khói lửa chiến trường, ông nằm im lặng giữa những người đồng đội đã ngã xuống.
Pháo vẫn nổ.
Mặt đất vẫn rung chuyển.
Không gian chìm trong khói bụi và tiếng động của chiến trường.
Ông không thể cử động.
Cũng không thể gọi tên bất kỳ ai.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như trôi rất chậm. Điều duy nhất ông có thể làm là giữ thật bình tĩnh, lặng lẽ chờ đợi và cầu mong mình còn đủ sức để tiếp tục đứng dậy khi thời cơ đến.
Nhưng điều day dứt nhất không phải là nỗi lo cho bản thân.
Đó là hình ảnh những người đồng đội đã cùng ông vượt Trường Sơn, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng củ sắn, cùng vượt qua biết bao gian khổ, nay không còn có thể tiếp tục đồng hành trên chặng đường phía trước.
Ông tự nhủ với lòng mình rằng, nếu còn sống, ông phải tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ, như một cách tiếp nối ước nguyện của những người đã hy sinh. Chính suy nghĩ ấy đã tiếp thêm nghị lực để ông vượt qua những giờ phút khó khăn nhất của cuộc đời quân ngũ.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại ký ức ấy, giọng ông vẫn chùng xuống. Ông không kể về chiến tranh với niềm tự hào của một người đã trải qua trận mạc, mà với sự trân trọng dành cho những đồng đội đã cống hiến cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ông luôn cho rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh và mất mát của nhiều thế hệ. Vì thế, mỗi người đang sống trong hòa bình càng phải biết trân trọng quá khứ, gìn giữ những thành quả của cách mạng và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Đối với ông Phạm Văn Dương, ký ức về những giờ phút nằm giữa các đồng đội đã hy sinh sẽ không bao giờ phai nhạt. Đó không chỉ là nỗi đau của riêng một người lính, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, về tình đồng đội thiêng liêng và về sự cống hiến lặng thầm của cả một thế hệ đã viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.



