Năm lần vượt Bến Hải
Trong cuộc đời quân ngũ của Đường Xuân Bình, có một địa danh mà mỗi lần nhắc đến, ký ức lại hiện về rõ ràng như mới hôm qua. Đó là khu vực thượng nguồn sông Bến Hải – nơi ông năm lần thực hiện nhiệm vụ giao nhận quân, dẫn đường và đưa các đơn vị chi viện vào Mặt trận B5 trong những ngày chiến sự ác liệt.
Sông Bến Hải khi ấy không chỉ là một dòng sông. Nó là ranh giới của chiến tranh, là nơi từng đoàn quân nối tiếp nhau tiến về phía trước để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị và các chiến trường miền Nam.
Đường Xuân Bình được giao nhiệm vụ công vụ và trợ lý dẫn đường. Công việc đòi hỏi sự chính xác, bình tĩnh và thông thuộc địa hình. Ông phải đón các đơn vị tân binh, hướng dẫn họ theo những tuyến đường an toàn nhất, tránh các khu vực địch thường xuyên đánh phá, rồi bàn giao đúng địa điểm quy định.
Năm lần thực hiện nhiệm vụ là năm lần đối mặt với hiểm nguy. Ban ngày, máy bay địch liên tục trinh sát và ném bom. Ban đêm, pháo sáng rực cả bầu trời, từng loạt pháo bắn cấp tập xuống những con đường hành quân. Chỉ cần chậm một chút hoặc đi sai hướng, cả đoàn có thể rơi vào vùng hỏa lực của đối phương.
Có những lúc đoàn quân vừa đi được một đoạn thì tiếng máy bay gầm rú vang lên. Mọi người lập tức tản ra, tìm nơi ẩn nấp. Khi bom vừa dứt, họ lại nhanh chóng tập hợp, kiểm tra quân số rồi tiếp tục lên đường. Không ai biết phía trước còn bao nhiêu hiểm nguy, nhưng tất cả đều hiểu rằng phía sau mình là sự chờ đợi của chiến trường.
Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những trận bom, mà là tinh thần của những tân binh. Phần lớn họ cũng chỉ mười tám, đôi mươi, lần đầu rời quê hương. Dù gương mặt còn non trẻ, ánh mắt họ vẫn ánh lên sự quyết tâm. Họ tin tưởng tuyệt đối vào người dẫn đường và bước đi trong im lặng, giữ vững đội hình giữa mưa bom bão đạn.
Cả năm lần giao nhận quân, Đường Xuân Bình đều hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Đó không chỉ là may mắn mà còn là kết quả của sự bình tĩnh, trách nhiệm và tinh thần kỷ luật của cả tập thể. Đối với ông, mỗi chuyến đi thành công đồng nghĩa với việc có thêm những người lính được đến chiến trường để tiếp tục chiến đấu vì Tổ quốc.
Ngày nay, dòng Bến Hải đã trở lại hiền hòa. Những cây cầu nối đôi bờ không còn chứng kiến cảnh chia cắt hay bom đạn. Nhưng trong ký ức người lính già, nơi ấy vẫn lưu giữ những bước chân âm thầm của biết bao người đã đi qua để làm nên ngày thống nhất đất nước.
Thông điệp: Có những con đường không được mở bằng máy móc hay bê tông, mà được mở bằng lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh của người lính. Chính những bước chân lặng thầm ấy đã góp phần nối liền con đường đi đến hòa bình.



