NẤM MỘ TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Sinh ra khi đất nước đã hòa bình, chúng em chỉ thấy chiến tranh qua sách báo, phim ảnh. Nhưng có những nỗi đau, những hy sinh, những câu chuyện ngoài đời thật chưa bao giờ phai trong ký ức những người đã đi qua chiến tranh. Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện được bác Nguyễn Thị Bình – một cựu thanh niên xung phong Trường Sơn – chia sẻ .Câu chuyện đã làm em xúc động, thêm yêu Tổ quốc và biết ơn những anh chị thanh niên xung phong đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Bác Bình kể:
“Năm ấy bác mới 18 tuổi, vừa rời ghế nhà trường. Ngày nhận giấy gọi vào lực lượng Thanh niên xung phong, lòng bác háo hức lắm. Mẹ bác chỉ có mỗi mình bác là con gái, nhưng vẫn động viên:
– Con đi đi, đất nước đang cần.
Đơn vị bác được điều vào Trường Sơn – con đường mạch máu vận chuyển hàng hóa, vũ khí ra mặt trận.
Đêm Trường Sơn lạnh lắm, sương rừng ngấm vào da thịt, cắn buốt từng đầu ngón tay. Mỗi khi có máy bay địch quần thảo, là đất đá nổ tung, cây cối đổ ầm ầm. Bác và đồng đội phải lao ra sửa đường ngay trong bom đạn.
Có đêm, bác còn nghe tiếng máy bay ù ù trên đầu. Đạn rít lên, ánh lửa lóe sáng đỏ cả một khoảng trời. Đại đội trưởng hét lớn:
– Tất cả xuống hầm tránh bom!
Nhưng vừa chạy được vài bước thì tiếng gọi thất thanh vang lên:
– Cứu với! Cứu chị Lanh! Chị bị đất đá vùi rồi!
Bác Bình kể đến đây, đôi mắt rưng rưng.
Chị Lanh hơn bác một tuổi, hai chị em thân nhau như ruột thịt. Chị hay vun quýt chăm sóc mọi người.
Không kịp nghĩ gì nhiều, bác lao lại phía đống đất đá vừa sập. Bom đạn vẫn còn nổ phía xa. Cùng mấy người nữa, bác đào bới điên cuồng, đôi bàn tay rớm máu.
Cuối cùng cũng kéo được chị Lanh ra. Nhưng… chị không còn thở nữa. Người chị lạnh dần trong tay bác. Bác ôm chị mà nước mắt chảy không ngừng.
Đêm ấy cả đơn vị thức trắng. Sáng hôm sau, các anh phải đào một nấm mộ nhỏ bên đường. Chỉ có vài tấm săng, một mảnh vải đỏ cột ngang mộ. Chị ra đi khi mới 19 tuổi, chưa một lần yêu ai.
Bác nói:
– Chiến tranh không chỉ có súng đạn. Nó có những nỗi đau lặng lẽ như thế. Những cô gái tuổi mười tám đôi mươi cống hiến cả tuổi xuân, đổi lại chỉ một nấm mộ lấp vội giữa rừng Trường Sơn…
Rồi bác nhìn chúng em thật lâu:
– Thế mà bây giờ, mỗi khi nhìn thấy đường Trường Sơn được trải nhựa phẳng lì, ô tô chạy vun vút… bác mừng nhưng cũng thấy nghèn nghẹn. Vì dưới những mét đường ấy, biết bao đồng đội bác nằm lại…”
Bác Bình kể xong, cả hội trường chìm vào lặng im. Chỉ còn tiếng lá cây xào xạc ngoài sân như cũng hòa cùng nỗi đau mất mát.
Câu chuyện của bác Bình giản dị mà ám ảnh. Nó nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Chúng ta sinh ra trong hòa bình, càng cần biết trân trọng giá trị của cuộc sống hiện tại; càng phải nỗ lực học tập, rèn luyện, góp sức xây dựng quê hương đất nước.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước những anh hùng liệt sĩ, TNXP đã ngã xuống trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Hy vọng mỗi chúng ta từ câu chuyện này sẽ biết sống đẹp hơn, yêu thương và biết ơn hơn.


