Cựu chiến binh

NĂM NĂM GẮN BÓ VỚI NHIỆM VỤ BẢO VỆ BIÊN GIỚI

“Nguyễn Thanh Phúc – năm năm bám trụ Thanh Thủy, vừa chiến đấu vừa đảm nhận công tác hậu cần thầm lặng; những năm tháng xa vợ xa con, đặt nỗi nhớ riêng sau trách nhiệm chung, là tấm gương sáng về lòng trung kiên và sự hy sinh cao cả vì Tổ quốc.”

TP. Hồ Chí Minh09/08/2026Phường Đăk Bla (Đoàn phường Đăk Bla)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN THANH PHÚC – NĂM NĂM GẮN BÓ VỚI NHIỆM VỤ BẢO VỆ BIÊN GIỚI

(Chiến trường Thanh Thủy – 5 năm kiên trung với công tác hậu cần)

Năm năm – một khoảng thời gian không phải ngắn ngủi trong đời người, đủ để một đứa trẻ biết đi, biết nói, biết nhớ mặt cha. Và với Nguyễn Thanh Phúc, năm năm ấy còn là năm năm trọn vẹn xa vợ, xa con, năm năm những nỗi nhớ thầm lặng được đặt sau trách nhiệm lớn lao nơi tuyến đầu Tổ quốc. Tại chiến trường Thanh Thủy – nơi từng diễn ra những trận chiến khốc liệt bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng – anh đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ, vừa trực tiếp tham gia chiến đấu, vừa âm thầm đảm nhận công tác hậu cần – mạch máu không thể thiếu của mọi trận địa.

Những ngày tháng nơi đây, gian khó đã chồng chất gian khó. Đường đi gồ ghề, núi cao vực sâu, mưa bom bão đạn luôn rình rập. Anh cùng các đồng đội hậu cần miệt mài vận chuyển từng thùng lương thực, từng bộ quân phục, từng viên đạn đến tận tay những người chiến sĩ ở vị trí đắc địa. Nhiều chuyến đi kéo dài nhiều ngày đêm, ăn ngủ giữa rừng sâu, nước suối là nguồn giải khát duy nhất, lá rừng là nơi nghỉ chân. Nhưng hơn tất cả gian khó vật chất, là những lúc trái tim anh thổn thức nhớ nhà: nhớ vợ một mình tảo tần lo liệu mọi việc trong nhà, nhớ con nhỏ mỗi khi tan trường ngơ ngác tìm cha, nhớ những ngày sinh nhật, những dịp Tết đến mà không có cha ở bên. Có những đêm canh gác giữa núi rừng vắng lặng, anh chỉ có thể ôm tấm ảnh gia đình vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi trên má, rồi lại thôi thúc lòng mình: “Mình đứng vững ở đây, thì vợ con, thì hàng triệu gia đình khác mới được yên bình sống trong vòng tay yêu thương”.

Công tác hậu cần vốn là những công việc thầm lặng, không có tiếng súng vang lừng, không có những lời tôn vinh rộn ràng. Nhưng Nguyễn Thanh Phúc luôn hiểu rõ: mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn, mỗi bữa ăn đủ đầy, mỗi bộ quần áo ấm áp trao đến tay đồng đội chính là một phần quan trọng góp phần tạo nên chiến thắng. Và trong suốt năm năm ấy, dù có bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu vất vả, anh vẫn luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Năm năm trôi qua, bao thay đổi đã đến với quê nhà, con anh đã lớn hơn, vợ anh đã thêm nhiều nếp nhăn vì lo toan. Nhưng với Nguyễn Thanh Phúc, những năm tháng xa gia đình ấy không bao giờ là sự hy sinh vô nghĩa. Đó là minh chứng cho lòng trung thành với Tổ quốc, cho trách nhiệm của một người cha, một người chồng – khi mình chịu khó chịu xa, thì người thân và cả dân tộc mới được trọn vẹn hạnh phúc.

Nguyễn Thanh Phúc – năm năm kiên trung nơi chiến trường Thanh Thủy, một thời âm thầm chiến đấu và phục vụ, một lòng đặt lợi ích Tổ quốc lên trên nỗi nhớ riêng. Những gian khó, những ngày tháng xa gia đình ấy sẽ mãi là minh chứng hùng hồn cho phẩm chất cao đẹp của người Bộ đội Cụ Hồ: trung với nước, hiếu với dân, sẵn sàng hy sinh tất cả vì bình yên của Dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn