Cựu chiến binh

NĂM NĂM TUỔI TRẺ GẮN VỚI MÀU ÁO LÍNH CỦA NGƯỜI CON KHUÔN LÙNG

Năm 1973, ở tuổi 19, Nguyễn Hồng Bình rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Năm năm sau đó, cuộc sống của ông gắn với quân đội và những nhiệm vụ tại Thái Nguyên. Từ một người lính trẻ, ông từng bước trưởng thành và mang quân hàm Thiếu tá. Tháng 7/2016, ông qua đời, khép lại một cuộc đời mà những năm tháng quân ngũ luôn là một phần đáng nhớ.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, Nguyễn Hồng Bình vừa bước vào tuổi 19.

Ở tuổi ấy, nhiều người trẻ vẫn còn gắn bó với gia đình, với những công việc quen thuộc ở quê nhà. Nhưng với ông Bình và lớp thanh niên cùng thời, con đường phía trước lại là những ngày tháng trong quân đội.

Ông rời Khuôn Lùng để nhập ngũ.

Không biết trong ngày lên đường, người thanh niên năm ấy nghĩ gì nhiều nhất. Có thể là gia đình, là quê nhà, cũng có thể đơn giản chỉ là những điều đang chờ đợi phía trước. Nhưng chắc chắn, từ thời điểm ấy, cuộc sống của ông đã bước sang một chặng khác.

Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày học cách thích nghi.

Từ giờ giấc sinh hoạt đến huấn luyện, từ cuộc sống bên gia đình sang cuộc sống tập thể, tất cả đều có những quy định riêng. Người lính phải học cách sống cùng đồng đội, làm việc theo tổ chức và hoàn thành nhiệm vụ dù trong hoàn cảnh nào.

Rồi những ngày đầu ấy cũng qua.

Ông Bình được phân công tham gia chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ tại Thái Nguyên.

Thời điểm ông nhập ngũ vẫn là những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Cuộc sống ở miền Bắc chịu nhiều ảnh hưởng của chiến tranh. Với người lính, nhiệm vụ luôn đòi hỏi sự sẵn sàng. Những ngày ở đơn vị vì thế không chỉ có huấn luyện mà còn có trực chiến, sinh hoạt tập thể và những công việc nối tiếp nhau theo yêu cầu của đơn vị.

Xa quê, đồng đội dần trở thành những người gần gũi nhất.

Trong những ngày tháng quân ngũ, có lẽ không phải lúc nào cũng là những câu chuyện lớn lao. Đôi khi chỉ là một bữa ăn cùng nhau, một lần trò chuyện về quê nhà, hay những phút nghỉ ngơi hiếm hoi sau giờ nhiệm vụ.

Những điều bình dị ấy, khi đang sống trong quân ngũ có thể chẳng ai nghĩ sẽ nhớ lâu. Nhưng nhiều năm sau, chính chúng lại trở thành những mảnh ký ức rõ nhất về một thời tuổi trẻ.

Năm tháng trôi qua, chàng trai 19 tuổi ngày nào cũng dần trưởng thành.

Ông Bình từng bước gắn bó với quân đội và được phong quân hàm Thiếu tá. Đằng sau quân hàm ấy là cả một quá trình rèn luyện, công tác và trưởng thành trong môi trường quân ngũ.

Đến năm 1978, ông xuất ngũ.

Năm năm trước, ông rời Khuôn Lùng khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày trở về, ông đã có thêm một quãng đời không thể có được nếu chỉ sống cuộc sống bình thường ở quê nhà.

Ông trở về với gia đình, với quê hương và cuộc sống sau quân ngũ.

Có thể cuộc sống sau đó đã cuốn mỗi người về một hướng, nhưng những năm tháng trong quân đội vẫn thường nằm lại ở một góc ký ức rất riêng. Đối với ông Bình, đó là quãng đời từ năm 1973 đến năm 1978 – những năm tuổi trẻ gắn với màu áo lính và những nhiệm vụ tại Thái Nguyên.

Thời gian rồi tiếp tục trôi.

Những người từng cùng ông nhập ngũ năm nào cũng mỗi người một cuộc đời. Có người còn gặp lại, có người chỉ còn được nhớ qua những câu chuyện cũ.

Đến tháng 7/2016, ông Nguyễn Hồng Bình qua đời.

Người lính năm xưa đã đi xa, nhưng những dấu mốc của cuộc đời ông vẫn còn đó: một chàng trai Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ năm 1973, năm năm sống trong môi trường quân đội, từng mang quân hàm Thiếu tá và trở về quê năm 1978.

Nhìn lại, năm năm có thể không phải là quãng thời gian dài nhất của một đời quân nhân. Nhưng với một người bước vào quân ngũ ở tuổi 19, đó là những năm tháng quan trọng của tuổi trẻ.

Năm năm ấy đã đi qua, nhưng màu áo lính vẫn là một phần trong câu chuyện cuộc đời Nguyễn Hồng Bình – người con Khuôn Lùng đã từng dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho quân đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn