Năm ngày sáu đêm giữa rừng: Câu chuyện sống còn của Thiếu tướng Lê Văn Bảy
41 năm sau cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, câu chuyện về người thương binh – Thiếu tướng Công an Lê Văn Bảy vẫn để lại nhiều xúc động. Bị thương nặng trong một trận chiến không cân sức, ông cùng đồng đội đã vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt giữa rừng sâu để tìm đường trở về với đồng đội và nhân dân.
Trận chiến không cân sức
Lê Văn Bảy sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Thịnh Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Gia đình ông có truyền thống cách mạng: cha từng tham gia kháng chiến chống Pháp, ba người anh tham gia kháng chiến chống Mỹ, trong đó một người là thương binh và hai người đã hy sinh.
Tháng 10/1978, khi vừa 19 tuổi, Lê Văn Bảy gia nhập ngành Công an và được biên chế vào Tiểu đoàn Cảnh sát cơ động Công an tỉnh Lai Châu. Chỉ vài tháng sau, cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra, đưa người chiến sĩ trẻ vào một thử thách khắc nghiệt mà ông không thể nào quên.
Sáng 6/3/1979, quân Trung Quốc tấn công Đồn Biên phòng Giào San. Theo lời kể được Dân Việt ghi lại, lực lượng đối phương đông hơn một tiểu đoàn, trong khi lực lượng của ta tại khu vực chưa đến 100 người. Trong thế trận chênh lệch, các chiến sĩ phải kiên cường bám giữ trận địa và từng điểm cao.
Sau hơn ba giờ chiến đấu, lực lượng của ta dần cạn đạn và được lệnh vừa chiến đấu vừa rút lui để bảo toàn lực lượng. Trong lúc đó, Lê Văn Bảy cùng hai đồng đội là Nguyên và Nam bị thương.
Bị thương ở cả hai đùi, Bảy cùng đồng đội tự băng bó rồi dìu nhau tìm nơi trú ẩn. Nam được đưa đi trước, còn Bảy và Nguyên ở lại trong một căn hầm, chờ lực lượng phía sau đến cứu.
Trong căn hầm khi ấy chỉ còn rất ít trang bị. Hai người vẫn cố gắng chống trả khi đối phương tiến đến gần. Sau đó, cửa hầm bị đất đá vùi lấp.
Từ căn hầm đến hành trình tìm sự sống
Đêm xuống, tiếng súng dần im. Nhận thấy tình hình đã yên hơn, Bảy và Nguyên quyết định tìm cách thoát khỏi căn hầm.
Hai người phải dùng chính đôi tay của mình đào qua lớp đất đá. Bị thương và mất nhiều máu, họ vẫn cố gắng từng chút một cho đến khi tạo được một lối ra.
Thoát khỏi căn hầm, hai người tìm xuống suối để uống nước và làm sạch vết thương. Không có điều kiện y tế, họ phải tận dụng những thứ có sẵn để tự chăm sóc nhau rồi tiếp tục tìm đường về với đồng đội.
Những ngày sau đó là một cuộc đấu tranh với sự kiệt sức giữa rừng sâu. Theo lời kể của Thiếu tướng Lê Văn Bảy được Dân Việt đăng tải, ông và đồng đội phải mất 5 ngày 6 đêm lê lết trong rừng để tìm đường về. Họ uống nước suối, ăn lá rừng để cầm hơi trong khi vết thương ngày càng đau đớn.
Đúng ngày thứ sáu, may mắn đã đến. Hai người được bố con ông Hạng A Thể cùng bà con bản Dền Thàng, xã Giào San, huyện Phong Thổ, Lai Châu phát hiện.
Người dân đưa họ về một hang đá để che giấu và chăm sóc. Gia đình ông Hạng A Thể thay băng, cho ăn uống và tìm cách báo tin cho lực lượng chức năng rằng hai chiến sĩ vẫn còn sống.
Đến ngày 24/3/1979, một tiểu đội do anh Hoàng Khắc Sự chỉ huy đã tìm được hai người. Họ được đưa bằng võng vượt hơn 20km đường rừng về Bệnh viện huyện Phong Thổ để tiếp tục điều trị.
Một cuộc đời không quên ân tình
Sau khi được cứu sống, Lê Văn Bảy tiếp tục gắn bó với ngành Công an và vùng biên giới. Sau nhiều năm công tác, ông được giao nhiều trọng trách và được Nhà nước phong hàm Thiếu tướng vào năm 2014, đồng thời bổ nhiệm làm Giám đốc Công an tỉnh Lai Châu.
Nhưng với ông, những năm tháng chiến đấu không chỉ được nhớ bằng những vết thương trên cơ thể. Điều ở lại sâu sắc hơn chính là tình đồng đội và nghĩa tình của người dân nơi biên giới.
Ông từng chia sẻ rằng cha mẹ đã cho ông hình hài, Đảng và lực lượng Công an giúp ông trưởng thành, còn gia đình Hạng A Thể và bà con bản Dền Thàng đã trao cho ông một cuộc đời thứ hai.
Suốt nhiều thập kỷ, ông vẫn trở lại thăm gia đình ân nhân và bà con bản Dền Thàng mỗi khi có dịp. Tình cảm ấy vượt qua khoảng cách của thời gian, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người chiến sĩ.
Ký ức còn lại sau 41 năm
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể cũng dần thành sẹo. Nhưng ký ức về những đồng đội đã hy sinh và những người dân từng dang tay cứu giúp ông vẫn còn nguyên vẹn.
Câu chuyện của Thiếu tướng Lê Văn Bảy không chỉ là câu chuyện về một người lính sống sót sau một trận chiến khốc liệt. Đó còn là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và nghĩa tình quân dân trong những năm tháng gian khó.
Bốn mươi mốt năm sau, giữa cuộc sống bình yên hôm nay, ký ức ấy vẫn nhắc nhớ về một thế hệ đã từng đứng nơi biên cương, đối diện với những thử thách khắc nghiệt và đặt tình đồng đội, tình yêu quê hương, đất nước lên trên hết.


