Bài viết

NĂM NGƯỜI Ở ĐƯỜNG TRẦN HƯNG ĐẠO

Tây Ninh05/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến đấu, ông Nguyễn Văn Tư đã đi qua nhiều trận đánh ác liệt. Nhưng khi nhắc đến An Lộc, tháng 5 năm 1972, giọng kể của chú như chậm lại. Đó là một trong những ký ức khốc liệt nhất của đời lính, nơi chú từng chứng kiến sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Khi ấy, chú Tư chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 9, lực lượng bộ đội chủ lực Miền. Chú là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 6. Trong trận đánh ở thị xã An Lộc, chú trực tiếp tham gia một tổ “nhảy cóc” gồm 5 người. Mỗi người mang một nhiệm vụ: người giữ bộ đàm, người mang trung liên, người giữ B40, người cầm AK và một chiến sĩ đi cùng. Năm người bám sát nhau, tiến từng đoạn trong làn hỏa lực dữ dội.

Theo lời chú kể, khu vực gần hàng rào địch lúc ấy vô cùng ác liệt. Từ các vị trí trên cao, địch đổ xăng xuống hàng rào rồi châm lửa, đồng thời dùng đại liên, M79 và nhiều loại hỏa lực bắn ra dữ dội. Trước mắt người lính là lửa, là khói, là tiếng nổ dồn dập. Muốn tiến lên cũng khó, muốn rút ra cũng không dễ. Mỗi bước di chuyển đều phải tính toán, vừa nhanh, vừa thận trọng.

Đường Trần Hưng Đạo trở thành một trong những nơi giao tranh căng thẳng nhất. Khi có lệnh rút ra, tổ 5 người của chú phải vượt qua khu vực mặt đường trống trải. Đó là khoảnh khắc chú Tư không bao giờ quên. Trong lúc rút, hai đồng đội đi gần chú trúng đạn ngã xuống. Một người phía trước cũng không thể tiếp tục. Tổ 5 người chỉ còn lại chú và một đồng đội bị thương.

Giữa làn đạn, người đồng đội ấy gọi chú cứu mình. Trong tình thế hiểm nghèo, chú Tư không bỏ lại đồng đội. Chú bảo người ấy bám vào lưng mình, rồi cả hai cùng bò qua mặt đường, cố tìm đến một công sự cũ để tránh hỏa lực. Không có thời gian để sợ hãi, cũng không có điều kiện để do dự. Điều duy nhất lúc ấy là phải tìm cách đưa đồng đội thoát khỏi nơi nguy hiểm.

Cuối cùng, chú Tư và người đồng đội bị thương cũng về được nơi an toàn. Nhưng trong tổ “nhảy cóc” 5 người hôm ấy, 3 người đã nằm lại. Nhắc lại trận đánh, chú chỉ nói đó là trận “một sống một chết”. Câu nói ngắn gọn ấy chứa đựng tất cả sự khốc liệt của chiến trường và nỗi đau không dễ gọi thành lời.

Câu chuyện năm người ở đường Trần Hưng Đạo không chỉ là ký ức về một trận đánh. Đó còn là câu chuyện về trách nhiệm của người chỉ huy tiểu đội, về tình đồng đội trong thời khắc sinh tử và về sự hy sinh của những người lính tuổi còn rất trẻ. Có những người đã không trở về, nhưng lòng dũng cảm và tình nghĩa đồng đội của họ vẫn còn ở lại trong ký ức của người sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NĂM NGƯỜI Ở ĐƯỜNG TRẦN HƯNG ĐẠO | Câu chuyện thời hoa lửa