Anh hùng Lực lượng vũ trang

Năm người trong một tổ bộc phá

Đêm Đông Khê lạnh buốt. Sương phủ dày trên những triền núi, che mờ cả những hàng rào trước cửa mở. Trong vị trí tập kết cuối cùng, người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi sát bên những đồng đội của mình. Đêm nay, họ không còn là những người lính ở những quê hương khác nhau. Họ là năm người trong một tổ bộc phá. Tổ trưởng là anh Lâm, người đã trải qua nhiều trận đánh. Ít nói nhưng điềm tĩnh, anh luôn kiểm tra mọi việc thật kỹ trước khi ra lệnh.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Năm người trong một tổ bộc phá

Đêm Đông Khê lạnh buốt.

Sương phủ dày trên những triền núi, che mờ cả những hàng rào trước cửa mở. Trong vị trí tập kết cuối cùng, người chiến sĩ quê Cao Bằng ngồi sát bên những đồng đội của mình. Đêm nay, họ không còn là những người lính ở những quê hương khác nhau.

Họ là năm người trong một tổ bộc phá.

Tổ trưởng là anh Lâm, người đã trải qua nhiều trận đánh. Ít nói nhưng điềm tĩnh, anh luôn kiểm tra mọi việc thật kỹ trước khi ra lệnh.

Người thứ hai là Hòa, quê trung du, khéo tay và cẩn thận đến từng chi tiết.

Người thứ ba là Tân, trẻ nhất tổ, mới ngoài mười bảy tuổi nhưng rất nhanh nhẹn.

Người thứ tư là Bảy, vóc người nhỏ nhưng khỏe và bền bỉ.

Người cuối cùng là người chiến sĩ quê Cao Bằng.

Năm con người, năm giọng nói, năm hoàn cảnh khác nhau, nhưng giờ đây cùng chung một nhiệm vụ: mở đường cho đơn vị tiến công Đông Khê.

Trước giờ xuất phát, tổ trưởng Lâm trải tấm bản đồ nhỏ trên mặt đất.

Ánh đèn được che kín chỉ đủ soi mờ những đường nét chính.

Anh nói nhỏ:

— Chúng ta đi theo thứ tự đã quy định. Không nóng vội. Quan trọng nhất là giữ bình tĩnh và phối hợp với nhau.

Mọi người gật đầu.

Không ai hỏi thêm điều gì.

Họ đã luyện tập nhiệm vụ này nhiều lần, nhưng ai cũng hiểu rằng giữa thao trường và chiến trường là một khoảng cách rất lớn.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhìn từng gương mặt bên cạnh mình.

Anh chợt nghĩ: có thể ngày mai, mỗi người sẽ đi một hướng khác nhau của cuộc đời.

Ý nghĩ ấy khiến lòng anh chùng xuống trong giây lát.

Như hiểu được tâm trạng ấy, Bảy khẽ cười:

— Xong trận này, tôi sẽ kể cho các cậu nghe chuyện quê tôi.

Hòa đáp nhỏ:

— Nhớ kể cả chuyện cô gái cậu hay nhắc nhé.

Mọi người bật cười rất khẽ.

Tiếng cười nhỏ đến mức gần như tan vào màn sương, nhưng nó làm không khí nhẹ đi nhiều.

Người chiến sĩ trẻ nhận ra một điều kỳ lạ của đời lính: trước giờ nguy hiểm nhất, người ta lại thường nhớ đến những điều bình dị nhất.

Lát sau, cả tổ bắt đầu kiểm tra lần cuối.

Hòa rà lại từng sợi dây.

Bảy sắp xếp lại dụng cụ.

Tân kiểm tra hành trang của từng người.

Tổ trưởng Lâm quan sát toàn bộ rồi hỏi:

— Đủ chưa?

— Đủ!

Năm tiếng đáp gần như cùng lúc.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng siết lại dây ba lô.

Anh cảm thấy hồi hộp, nhưng không còn cô đơn.

Bởi lúc này, anh biết phía trước có đồng đội, phía sau có đồng đội, và giữa họ là sự tin tưởng tuyệt đối.

Khi tổ bắt đầu rời vị trí tập kết, đội hình đi rất chậm.

Người trước ra hiệu, người sau làm theo.

Không cần nói nhiều.

Sau nhiều ngày luyện tập và cùng nhau vượt qua gian khổ, họ đã hiểu nhau bằng cả những cử chỉ nhỏ nhất.

Có đoạn đường trơn, Bảy khẽ giữ vai Tân.

Có lúc phải dừng lại, Hòa quay xuống kiểm tra người phía sau.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng chợt hiểu rằng sức mạnh của tổ bộc phá không nằm ở số lượng năm người.

Nó nằm ở việc năm người ấy biết nghĩ cho nhau hơn nghĩ cho bản thân mình.

Khi đến gần cửa mở, cả tổ nằm sát mặt đất.

Tổ trưởng Lâm quay lại nhìn từng người một.

Dưới ánh sáng mờ của đêm núi rừng, anh khẽ nói:

— Anh em mình cùng làm, cùng về.

Không ai trả lời ngay.

Nhưng trong ánh mắt của cả bốn người còn lại, người chiến sĩ quê Cao Bằng thấy rõ một lời hứa thầm lặng.

Đêm ấy, trước giờ tiến công Đông Khê, điều anh nhớ nhất không phải là những hàng rào hay bóng tối trước mặt.

Điều anh nhớ nhất là năm người nằm sát bên nhau trong màn sương lạnh, cùng chung một nhiệm vụ và cùng tin rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Nhiều năm sau, khi nhớ về chiến trường, anh có thể quên nhiều chi tiết của trận đánh.

Nhưng anh không quên tổ bộc phá năm người ấy.

Bởi chính họ đã dạy anh rằng tình đồng đội không phải là những lời nói lớn lao.

Đó là sự tin cậy, sẻ chia và sẵn sàng bước vào hiểm nguy cùng nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Năm người trong một tổ bộc phá | Câu chuyện thời hoa lửa