NẮM RAU RỪNG CỦA NGƯỜI MẸ
NẮM RAU RỪNG CỦA NGƯỜI MẸ
Bà Nguyễn Thị Hòa vẫn nhớ một người mẹ ở vùng núi mà bà từng gặp trong những năm kháng chiến.
Khi ấy bà Hòa đang cùng đoàn dân công vận chuyển hàng qua một bản nhỏ.
Đường xa, lương thực mang theo đã gần hết. Mọi người dừng lại bên một căn nhà sàn để nghỉ.
Một người phụ nữ lớn tuổi nhìn đoàn người rồi lặng lẽ đi vào rừng.
Một lúc sau, bà trở về với một bó rau rừng.
Bà nhóm bếp, nấu một nồi canh đơn giản rồi mời mọi người ăn.
Đoàn dân công cảm ơn và hỏi xin trả lại gạo.
Người phụ nữ lắc đầu.
“Các cô, các chú cứ ăn đi. Bộ đội ngoài kia còn cần hơn chúng tôi.”
Nhà bà cũng chẳng khá giả. Nhưng hôm ấy, bà vẫn đem phần rau ít ỏi của gia đình chia cho những người đi qua.
Trước lúc đoàn rời bản, người phụ nữ còn gói thêm một ít rau khô cho mọi người mang theo.
Bà Hòa không biết tên người phụ nữ ấy. Cũng không biết sau này gia đình bà ra sao.
Nhưng hình ảnh người mẹ đứng bên bếp lửa, lặng lẽ múc từng bát canh cho đoàn dân công đã ở lại trong ký ức bà suốt nhiều năm.
Bà Hòa nói rằng ngày ấy, người dân vùng căn cứ chẳng có nhiều để cho. Một nắm rau, một bát cơm, một chỗ ngủ hay một con đường dẫn qua rừng cũng đều là sự đóng góp.
Những người ở hậu phương không trực tiếp có mặt trên chiến trường, nhưng họ đã làm tất cả những gì có thể để những người ở phía trước có thêm sức lực.
Một nắm rau rừng rất nhỏ.
Nhưng trong những năm tháng thiếu thốn, nó mang theo cả sự đùm bọc của người dân dành cho những người đang làm nhiệm vụ.
Và từ những điều giản dị như thế, tình quân dân ngày càng bền chặt, trở thành một trong những nguồn sức mạnh quan trọng của cuộc kháng chiến.


